Giờ hẹn đã trễ, con nhóc cuống cả lên mà càng cuống thì càng quáng. Rốt cuộc tới trễ quá chừng, bồ câu đưa thư đã bay mất, chỉ để lại bưu phẩm . Con nhóc vừa mệt vừa tiếc, lại hơi hối hận vì trễ hẹn. Con nhóc bực bội si nghĩ “ Đi không há lẽ trở về không? “, trong chớp mắt con nhóc quyết định ghé một người bạn ở “ gần gần” đó – người bạn lạ mà con nhóc cũng chưa gặp bao giờ.
CHIỀU TUNG TĂNG
Mến tặng “ hình nét chiều”- những người bạn thỏang qua đời ta…
“Nắng phát ghét”
Con nhóc ào ra khỏi nhà, trang bị đầy đủ như phi hành gia chuẩn bị bay vào vũ trụ. Ôi chao là nắng, con nhóc lấp ló khuôn mặt thụt thò cái đầu dưới cái nồi cơm điện, chỉ mong tránh được cái nắng quái chiêu rực lửa. Lòng con nhóc rạng bừng niềm vui mong chờ cầm trên tay món quà của bạn. Con nhóc chờ ngày này lâu rồi mà…Và dù nắng, dù đường hơi xa, con nhóc vẫn tung tăng tí tởn đến “điểm hẹn”.
Đi lòng vòng lạc đường tùm lum tà la, con nhóc súyt phát khóc vì sao tự nhiên hôm nay lắm người không biết cái chỗ con nhóc đang hỏi là cái gì vậy trời. Giờ hẹn đã trễ, con nhóc cuống cả lên mà càng cuống thì càng quáng. Rốt cuộc tới trễ quá chừng, bồ câu đưa thư đã bay mất, chỉ để lại bưu phẩm . Con nhóc vừa mệt vừa tiếc, lại hơi hối hận vì trễ hẹn. Con nhóc bực bội si nghĩ “ Đi không há lẽ trở về không? “, trong chớp mắt con nhóc quyết định ghé một người bạn ở “ gần gần” đó – người bạn lạ mà con nhóc cũng chưa gặp bao giờ.
Chờ bạn, con nhóc lang thang ra vườn ngó cỏ cây hoa lá. Ah, con nhóc trố mắt “ woa, ở đây cũng có nè”. Cái mà làm con nhóc nhảy phát bụp tới là … đám cỏ dại màu trắng mọc đầy ở ven lối vào vườn nhà bạn. Con nhóc thích lòai cỏ dại này lắm, nhìn cả đám rạp mình dưới gió nghiêng về hẳn một phía trông ngộ ngộ. Lâu lâu khu vườn nhà con nhóc cũng có lòai cỏ này, nhưng chưa kịp ngắt bỏ vào lọ hoa thì mẹ đã tiêu diệt hết sạch, mới sáng nay con nhóc tiu nghỉu nhìn khu đất trơ trụi mà buồn hiu. Mẹ đâu biết con nhóc mê lòai cỏ dại ấy …
Con nhóc ngồi xuống ngắm nghía, rồi hí hửng ngắt vài chục cọng cỏ dại nhúm lại thành một bó nhỏ nhỏ. Con nhóc bước vào phòng khách đưa bó hoa dại cho bạn “ tặng bạn nè”. Bạn cười, cắm vào … hộp đựng khăn giấy. Chẳng biết bạn có còn giữ không nữa ( chắc là zục goy, hoặc wên goy hix hix…) nhưng con nhóc chỉ cần tặng cho người khác là con nhóc cũng vui tơi bời rồi.
Ngồi nói chuyện với bạn mà đôi lúc con nhóc lại thả tia nhìn ra ngòai khu vườn. Ở ngòai đó chim hót ríu ríu, nắng nhè nhẹ rải trên đá mi và phía trên những chiếc lá đụng cựa vào nhau xào xạc. Mọi thứ nhảy nhót tung tăng trước mặt con nhóc, vui như lòng con nhóc chiều nay vậy. Bạn bảo khu vườn của bạn bề bộn, lung tung. Con nhóc thấy bạn nói đúng, nhưng con nhóc thích nhìn cái bề bộn mất trật tự có cỏ cây tự nhiên đơn sơ và nhất là có lòai cỏ dại con nhóc thích. Mấy lần con nhóc tính rủ bạn ra ngòai đi dạo mà … ngại nên thôi. Con nhóc sợ không kìm được sự háo hức sẽ lại bỗng nhiên biến thành một… con nhóc cà tưng lóc chóc thì quê với bạn lắm. ^^
Tạm biệt bạn vào lúc mặt trời đang lui dần về chốn ngủ, con nhóc chạy vội trên đường về để tránh bóng đêm ụp xuống trên một con đường lạ. Đường không quá đông, con nhóc chạy rất nhanh. Bỗng… con nhóc giảm phanh cấp tốc, ngóai cổ lại nhìn. Phía sau lưng, ông mặt trời đang đuổi theo con nhóc. Trời chiều mịn như nhung, ánh nắng vàng ươm rải trên thảm cỏ xanh mượt đùa nghịch với đám “ mặt trời bé con”. Con nhóc biết là giây phút này con nhóc có thể đua xe máy chậm được rồi. Nắng đẹp quá, những dài nắng cuối cùng rủ nhau thả xuống thành phố những bước nhảy tinh nghịch. Nắng dịu dàng tung tăng đùa trên tay con nhóc. Phía sau chiếc khẩu trang, con nhóc… ngóac miệng cười, mặc cho ông mặt trời vẫn dí theo sát rạt. Chiều bỗng hóa nên thơ…
-----------o0o------------
Chiều nay, con nhóc tung tăng đi về với nắng, con nhóc đi với chút buồn và về với niềm vui, chỉ giống nhau ở tâm hồn tung tăng trước cuộc đời. Chiều nay, con nhóc về đem theo thật nhiều chiến lợi phẩm: là quà của bạn, là buổi trò chuyện vui vui với người bạn lạ, là mảng nắng vàng rụm + vàng ươm, là đám cỏ dại hồn nhiên mọc lên ở những nơi chẳng ai thèm ngó ngàng. Chiều nay, con nhóc đã in “hình nét” của tất cả những người bạn lên “ bóng chiều”. Chạy xe chầm chậm trong làn nắng mịn màng cuối ngày, con nhóc nghĩ về những người bạn thỏang qua đời con nhóc, có người đã trở thành người thân, có người là người quen, có người vẫn ở vị trí người lạ, cũng có người từ quen thành thân rồi trở về lạ… Tất cả đều để lại trong con nhóc những suy tư ngọt mềm ý nghĩa, để rồi mỗi khi chiều buông xuống, con nhóc lại thầm cảm ơn cuộc đời cho mình có những lần gặp gỡ, hội ngộ, chia xa.
Lúc chào bạn về, bạn nói “ hẹn gặp lại”. Con nhóc không lắc cũng chẳng gật. Lòng con nhóc hẹn.. . nhưng cuộc sống mà, chẳng ai nói trước được điều gì. Chỉ biết là hôm nay gặp nhau đã là một niềm vui rồi. Cảm ơn bạn nhé, vì giữa “ bận” và “ rộn” vẫn có thời gian dành cho con nhóc ( khi mà con nhóc không hề hẹn trước), để huyên thuyên về những chuyện chẳng đâu vào đâu. Cảm ơn bạn vì những suy nghĩ đẹp dẫu chưa một lần gặp.
Cảm ơn những buổi chiều dịu dàng, cho con nhóc có thời gian nghĩ lại một ngày sống, cho con nhóc có cơ hội “ chộp” lấy ít dáng hình in vào ráng chiều, để yêu hơn những “ hình nét” đã đi ngang tâm hồn bé nhỏ của con nhóc. Bỗng dưng con nhóc thấy hạnh phúc, hạnh phúc hồn nhiên khi lại được tung tăng với hồn mình mỗi lúc hòang hôn buông nắng…
Thủ Đức, 24.06.’09