Người ta bảo cố quên. Mà cố quên thì càng nhớ. Thôi đành... cố nhớ để mà quên.
Người ta bảo cố quên. Mà cố quên thì càng nhớ. Thôi đành... cố nhớ để mà quên.
Nhiều lúc ngồi nghĩ con người mình lạ thật đấy, hay thích trở về với hòai niệm, rồi ngẩn ngơ…
Cuộc sống, suy cho cùng cũng chỉ là những chia ly hạnh ngộ nối tiếp nhau, vậy mà sao ta vẫn chẳng thể nào sớm quen được. Dẫu mạnh mẽ đến đâu thì vẫn có những “ cánh cửa khép hờ” trong thâm cung cõi lòng, bất cứ lúc nào cũng có thể mở toang ra cho ngày xưa trở về, để tìm lại, để nuôi dưỡng ( dẫu biết không nên nuôi…), rồi ngỡ ngàng thốt lên “ ôi nhớ…”. Ôi cái ngày xưa nồng đượm, cái ngày xưa với cả trời thơ dại…
Đứng trước những khỏang trời mơ xưa cũ, người ta thường có hai trạng thái: hoặc là nghẹn ngào nuối tiếc, hoặc là mỉm cười trân trọng. Nhưng nói gì thì nói, cuối cùng cái mà ta phải đối diện là gì? Là hiện tại.
Phải, hiện tại không thể có nếu không tồn tại ngày xưa. Khổ nỗi ngày xưa sao mượt mà, sao ấp iu ngọt ngào chi vậy để lòng người vương nhớ…? Nhưng hiện tại sẽ chẳng có ý nghĩa đâu nếu không được xây dựng trên nền tảng xưa cũ… Vậy thì chi bằng ta tạm ru ngủ ngày xưa ta nhỉ!
Này, ta ru “ Ngủ ngoan nhé ngày xưa…”
Dẫu đôi lúc ta có muốn tìm về khỏang trời lung linh xa xưa ấy thì xin nhớ cho rằng cái lung linh đó là cái lung linh của quá khứ, cái hòai vương sầu nhớ ấy là lưu luyến một hình ảnh của quá khứ chứ không phải hiện tại. “ Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” vì vậy mà khi ta nhớ, thật dễ hiểu rằng đó là nỗi nhớ về một ngày xưa yêu dấu mà thôi…
Mình thích nghe ca khúc này vào những lúc chiều về, vì đó là lúc mình hay …ngẩn ngơ. Mình thì quý lắm những lúc ngẩn ngơ ấy, bởi nó giống như cuốn phim quay chậm mình muốn xem lại hòai; nhưng mình cũng ghét lắm nếu nó kéo dài vì mình thích hướng về phía trước hơn. Vì vậy mà chiều xuống, mình vẫn hay lẩm bẩm “ Ngủ ngoan nhé ngày xưa, ngủ ngoan nhé trời mơ!!!”. Có người bảo mình rằng trời mơ chẳng dễ ngủ đâu nên cứ phải ru hòai…
Nghe nhé!
Ngủ Ngoan Nhé Ngày Xưa
Tác giả: Trần Quang Lộc
Trình bày: Thu Phương
Có đôi lúc ta muốn tìm về
Dạo chơi trên cánh đồng ấu thơ
Lòng bay theo cánh deều no gió
Và ngồi hát ca tự do
Có những khi nghe đời muộn phiền
Ta thèm được nghe câu hát xưa
lang thang con phố dưới trời mưa
Đếm từng lá rơi, rồi ngẩn ngơ
Có đôi lúc nghe tiếng lòng mình
Rộn ràng hiu hắt chiều lung linh
Buồn sao khi nắng chiều sắp tắt
Để rồi nhớ thương sầu vương
Nghe bước chân ai về thật nhẹ
Tưởng ngày xưa đang dỗi hờn
Thầm thì chợt nhớ vĩ cầm đêm
vỗ về giấc mơ
Ô ngày xưa
ngày xưa ơi ngủ cho ngoan
Ngủ cho ngoan nhé
để ta dắt tuổi thơ về
chạy quanh triền sóng nhỏ
Thả chiếc thuyền xưa, tìm lại tiếng ru,
nuôi hoài giấc mơ
Vẫn cứ níu thơ ấu đời mình
Dù rằng hiu hắt chiều lung linh
Dù cho xa lắm niềm mong nhớ
mà lòng khát khao tình thơ.
Ta vẫn mong có ngày gặp lại
tuổi mộng ngày xưa của ước thề
dịu dàng như tiếng hát mẹ ru
tiếng nhặt tiếng khoan ...ơi i à ơi
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ngu-Ngoan-Nhe-Ngay-Xua.IWZF86AO.html
Nguồn: http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ngu-Ngoan-Nhe-Ngay-Xua.IWZF86AO.html