Hành Trang Vào Đời: Lời Để Lại
Gửi bởi: , Ngày đăng: 24/12/2009, Lần xem: 343, Thảo luận: 0 lượt.
Lời để lại


Các em thân mến .

Trong bất cứ phương tiên nào, các em phải tin tưởng vào năng lực của mình . đừng mặc cảm nhưng hãy có một âm hồn biết thông cảm và dễ tha thứ. Cảm thông với cha mẹ vất vả hằng ngày để lo cơm, áo và dạy dỗ các em. Cảm thông với anh chị trong những nỗi ưu tư , vất vưởng trước cuộc đời , Cảm thông với em nhỏ trong tuổi hồ nhiên vô tư lữ, Cảm thông với thầy côvà những người hứơng dẫn tinh thần các em cảm thông với bạn bè và nhữn người chung quanh. Khi có lòng thông cảm rồi các em dễ tha thứ và sẽ cố gắng để không làm phiền lòng cha mẹ , phụ lòng thầy cô và anh chị . đời các em sẽ vui ươi, tâm hồn các em sẽ mãi mãi trong trắng hưởng trọn tuổi đời ngon thơm.

Như một con nước im lìm chuyển mình qua chiếc cầu , qua bao cụm lá xanh rờn, không rộ ràng, không tiễn đưa. Một ngày, hai ngày, ba ngày, và nhẫn nhục trôi về biển cả.

Long. Anh muốn nói về một người em bao hàm một lời tiên đoán, chẳng phải là tiên tri, nhưng bỗng một hôm anh dành cho em một cuốn nhật ký, trong đó, anh đã ghi tất cả những cảm tình của anh đối với em từ lú con thiếu thời . và tấc cả mội người trong nhà đã yêu thương đến em nhiều lắm, bởi những đức tính thủa lọt lòng em đã tỏ ra hiền từ và dễ mến , mọi người đã gọi em là “ mậm Thành ”, một tên gọi dễ thương nhất . với ngày tháng em lớn khôn và biết đi đây đi đó. Anh đã chon em là bạn rừng, vì mỗi lần anh đi rừng hái trái cây, lấy măng, bắt sóc, bắt chim đều có em. Cảnhững lần hai anh em mình vác súng đi săn nữa, những lần ném lựu đạn trong bãi cừa, và những lần bắt cá dưới ruộng, những lần đi câu đêm. Anh nhớ lại tất cả những kỷ niêm khắc sâu trong tiềm thức đã sống dậy . hôm nay, anh phải ra đi. Anh nhớ lại những lần anh la mắng em vô cớ, những lần anh xỉ nhục em một cách vô ý thức, em đã ngoan ngoãn chịu đựng lặng câm nghe lời anh không một lời phản kháng buồn bực. Oi! những ngày tuổi ngọc dịu hiền cò đâu ? thờ gian cuốn trôi tất cả và cuộc sống sẽ đẩy dồn đến nỗi đau htương của chia ly. Em ở lại quê nhà với ruộng lúa, nương khoai, với cha mẹ hiền hoà đàn em thương mến . anh ra đi mang thân phận của một kẻ lưu đày sầu khổ. Nhưng đối với chúng ta, cuộc chialy này không thể tránh được. Mọi hoàn cảnh đều chuẩn bị cho chúng ta tới cuối con đường.

Lạy người em hiền từ yêm mến. Long, xin em nhớ cho rằng em còn một người anh mang tâm huyết của một chàng nghệ sĩ đã lên đường xa em. mãi cho tới khi xong chuyển viễn hành lưu bạc này , anh mơ ước về bên em , bên người em chất phác , và về với gia đình cha mẹ, ruộng nương bát ngát, về với quê hương , với ngững kỷ niệm ấu thời ngọt ngào ấm cúng , và để thấy những chiều thu hàng cây lá rụng, để sưởi ấm những màu đông rét mướt , để ngắm sáng mai rộn rã ngày muà, buổi chiều êm ả đàn bò lục tục vè làng .

Long em. anh nghĩ thật nhiều về tương lai, nhưng đó chỉ là mộng, thực tế trước nẻo dường giờ chia ly đã điểm . đêm qua rồi, sáng đang tới một làn cuối , từ biêt em , anh lên đường .

Như một giòng nước nhẫn nhục trôi qua bao chiếc cầu đổ bóng đi về, không một lời ta thán, anh thành chúc đời em gặp nhiều may mắn ghe em.

Thành. Bây giờ là một giờ sáng. Đêm tạ từ không gian vắng lặng, buồn tênh, anh ngoái đầu nhìn lại, trên chiếc phản gỗ, ánh sáng lờ mờ chiếu xuống những khuôn măt thân yêu, các em thân yêu đang mê man trong giấc mộng tuổi thơ. Tiếng thở nhè nhẹ trên khuôn mặt như chứa đựng tất cả sự hồn nhiên và bình an. Đượm đôi chút tinh nghịch trước giờ đi ngủ cò sót lại. Anh em mình bao giờ cũng thế . con trai cả lũ trước khi ngủ thường là xô đẩy nhau, chia phe lấn chỗ mằm rồi chiếm mềm nhau, chọc nhau cho chán, cười cho đã rồi mới huề, mền đắp chu ng và trả chổ chiếm cứ. Bắt đầu sang mục kể chuyện, “ nhất là chuyện ma” rồi đơi mẹ la cho mới chịu nằm yên chờ giấc ngủ. Đêm nay vẫn như bao đêm, các em cứ bình an trong giấc ngủ không hề biết đến cõi lòng thổn thức của một người anh sắp ra đi , sắp phải giã từ khung cảnh thân yêu đầm ấm này. Anh kéo cây đèn dầu lại gần hơn để nhìn lãi các em một lần cuối cho rõ . sau cùng anh đã dừng lại trên khuôn mặt của em.

Thành ạ. Em là thằng con trai khó tính nhất , hay khóc nhè mà lại dễ cảm, ít hoạt động, hay lầm lì và khó bảo nên suốt cả tuổi thơ nên không mấy khi em đi với anh. Nhiều khi gặp em thì anh muốn chọc cho em khóc mà thôi. Nên những ngày bên nhau, anh đã bị đòn nhiều vì em, và nhiều khi bị la mắng thậm tê cũng vì em, nhưng làm sao anh tránh được việc chọc ghẹo em, vì em cù lần và buồn cười lắm cơ.

Hôm nay anh ra đi, xin giã từ em một lần cuối, từ nay em thôi khóc vì không còn ai để chọc ghẹo em. em ở lại hưởng tất cả niềm vui của một tình yêu gia hương đậm đàdưới mái ấm hiền hòa.

Giáo đường thân yêu ơi. Giã từ mi một lần cuối , đã bao ngày rồi ta nương náu bên mi , mi có đôi cánh vĩ đại, ấp ủ những linh hồn buồn và cô đơn. Mi có thật tự cao ngạo nghễ như một niềm tin sắt đá . mi còn là chứng nhân gan lì của thế kỉ…

Còn đó trên thân thể mi dấu tích loang lổ của một thời giao tranh, còn đó những miếng da người khô đét dính chặt vào tường với chất bom Napan màu xám xịt. Ngươi đã từng nuốt chửng hàng vạn người phương xa về nương náu, ngươi ấp ủ hàng vạn con tim ngày ngày vang lên mộng ước. Sau cùng , ngươi là chứng nhân ột cuộc tình dang dở vào đêm đông , mỗi chiều mi cất tiếng mời gọi loài nai tơ ngơ ngác trở về đan dấu trên lối nhỏ mờ thương. Oi tiếng chuông ngọt ngào giữa đôi ta. Hỡi giáo đường yêu quí, tiếng chuông giờ đây vỡ tan như một lời thề chẳng trọn. Rồi đêm qua đi, ngày trả lại tôi cho phố chợ ồn ào.

Ta xin để lại người em xóm đạo hiền hoà. Lẳng lặng dưới hàng cây chết lịm tà áo trắng thân yêu. Còn đâu nữa chiều cao nguyên thưa nắng bên em với những mộng ước tương lai dự định. Múa đông ác ôn đã kéo về phố chợ buồn hiu hắt trong màu sương lãng đãng, ánh đèn đường không soi rõ bước chân của ta .

Hỡi giáo đường thân yêu, giã từ ngươi một làn cuối, ta ra đi để lại nửa mái tình sầu bên tháp chuông cổ độ, in bóng cô đơn tà áo trinh nguyên tuổi học trò của người em nhỏ tròn nụ thơ thương . xin ru trọn tuổi đời cho người em ta đã trót một lần khờ dại yếu đuối. Bên này cuộc đời, tường cao đã che khuất mỏi mòn của niềm mong đợi. Hỡi giáo đường thân ái, ở lại để ru người những buổi chiều yêu ma lạc lối, ở lại để làm chưng nhân cho một kiếp người.

Lưu luyến làm chi khi duyên nợ không thành , cuộc tình đã không xuôi bến, nên anh quyết chí ra đi , tìm một chân trời mới, xa biệt cái xứ bụi muôn thủa này. Ngày tháng bên nhau, ta đã cho nhau những gì? Phải chăng ta đừng gặp nhau thì cuộc đời đã đem chúng ta về một bến yên hàn hơn. Nhưng dù sao cũng là định mệnh , con đường đưa tới ngõ cụt để phá tan chia lìa. Để có ngày hôm nay , trên đỉnh trời cao nguyên xứ lạnh vuốt lại mái tóc bồng sương , nghĩ về quán trọ năm xưa, với những con đường đỏ gầy guộc mà chúng ta đã dìu chân trên lối nhỏ đầy kỉ niệm dấu ái trên sân trường thân yêu, trên khung cữa có nét chữ ngòng nghèo “ em đợi” , trên ghế đá công viên có vài hòn ghạch chồng lên nhau với dấu dỗi hờn vái cành là vò nát nằm chơ vơ bên vệ cỏ, còn lại đó tầt cả những chiều cúp học trong quán nước bên đường với những ngày phóng xe như bay, đưa em xa thành phố . ta đã nói gì trên bờ hồ, trong hững vườn cao su dài mút tầm mắt có những người công nhân chăm chú làm việc. Còn lại đó tất cả dư âm tuổi học trò , vang vọng tiếng đùa nghịch trong ngôi chùa quen thuộc. Rồi những chiều mưa rét lạnh trên con đường tới ngõ xa xôi…, bây giò chỉ còn là kỉ niệm.tất cả như một tiếng thở dài…

Có bao giờ em trở lại tìm kiếm di tích cùa một thời say đắm dấy yêu? Hay ngày tháng cũng làm quên đi ngững ngày tháng tuồi học trò hoa mộng. Bây giờ, con đường đó đầy hoa phượng rưng rưng tiếng ve gọi hè, và con hoạ mi đầu phó hót khi đông về là của những người còn lại của những người mới lớn lên, họ cùng nhau dìu nhau trên lối thắm rồi cùng sẽ ra đi, có nghĩa là không ai giữ được tuổi hoa mộng bao giờ, thời gian đẩy anh ngồi với mùa đông tê buốt , những kỉ niệm hiện vềchập chờn như nắng hạ trong hồn . Ngòai kia, một con chim lạc đàn kêu vanh như tiếng kêu đầy thất vọng. Em ở đó khi đời bày cuộc vui nhưng rồi làm sao trành được bánh xe thời gian cày sâu trên vầng trán và đưa tuổi gái về dĩ vãng vàng son.

Mùa xuân không còn nữa, chỉ còn lại nùa đông lê thê chuỗi ngày héo úa, tiếng chuông giáo đường vở tan như một tiếng nói nghiệt ngã, cay đắng…có nghĩa là chúng ta đi mãi mải xa nhau.

Anh đi nhé em ơi., theo dấu hhàng trình định mệnh, mang nặng nỗi au tư thầm kín, anh đến chân trời trời xa lạ, tìm vui trong cuộc sống âm thầm.

Xin giã từ thầy, cô. Một lần cuối xin giã tử thầy cô, mười hai năm miệt mài nơi ghế nhà trường đã cho tôi đợc những gì ? hay chỉ là những kinh nghiệm không đâu, hay chỉ là những lô bài vở để rồi khi vất bút tôi không không biết gì hơn hận thù, hối lộ, ap phe? Haychỉ là nững mảnh ằng hoen ố thời gian , những con dấu đó chói lòa lỗ và những chữ kí ngoằn nghèo giả hiệu. Đó là tất cả những sự cố gắng của một người học sinh ngoan ngoãn. Đế làm gì mảnh giấy vẽ vời đó ? tất cả không hơn một nụ cười thân ái . Xin giãtừ thầy, cô một lần cuối , dẫu sao như các người cũng đã giúp cho tôi để có ngày hôm nay , với hành trang tuổi trẻ, tôi lên đường , xin giã từ tất cả nững người thương mến tôi, và tất cả những người nâng đỡ tôi qua mười hai năm trường vất vả, xin giã từ một lần cuối những người không thích tôi và những người có lần tôi đã làm khổ. Hành trang đã sẵn sàng, tôi lên đường , vĩnh biệtquê ngoài thân yêu. Mùi hoa cà phê trắng còn vương vương trên tóc rối của người lưu lạc… chiều buông nắng đổ trên sườn đồi chạy men theo một con suối nhỏ im lặng, cô đơn. Bóng người mẹ quê thấp thoáng sau giậu thưa với đàn vịt lục cục bên vũng nước, đàn chim về tổ ấm bên vờn cây, giọng lílo ồn ào một thủa.

Chàng trai sớm ưu tư một mình trên đồi vắng nghiêng gnhiêng bóng nắng chạy dài một đàn bò lướt qua mặt hắn, với tầm mắt xa vời tân chân núi thẳm, tiếng trẻ reo vang đưa hắn về thực tế, với tiếng bò gọi con , tiếng ì ùng của những trận gặc giả hoà lẫn với tiếng hò reo chiến thắng của những người em vô tư lữ. Cánh đồng đầy lúa chín, bạt ngàn thân ái như tình yêu đầu đời, cánh đồng nuô sống dân que, cánh đồng làm tăng vẻ đẹp của thôn làng . cành ồng là lời nói ngọt ngào của bàn tay lao động dầm mưa dãi nắng , cánh đồng dấu yêu ơi. Con đường ngoằn nghèo đưa ta về tới đó , mái tranh bốc khói nhẹ chiều lên, mẹ chờ con đầu ngõ, tiếng la ơi ơi một đứa trẻ ngỗ nghĩnh . con đường thân ái ấp ủ người dân quê bằng những bóng mát bên lệ con đường đầy kỉ niệm. T

óc ngọi bạc màu sương , dấu tích của 80 năm lăn lộn với cuộc đờibên mái hiên ngoại ngồi, đứa cháu ngày xưa đã từng làm ngoại vất vả lo âu. Rồi sẽ có có một lần vĩnh biệt quê ngoại thân yêu rong ruổi trên đất khách quê người.

Dòng nước Tân Linh mục yêu thương nơi đôi mắt. Đó còn là dư âm mãi mãi trong hồn kẻ phiêu du.

st

Nguồn: http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:20EmeIz52NSoFM:http://i3.tinypic.com/w2oidu.jpg
     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.