Tôi cũng là con người, và biết đâu một lúc nào đó tôi cũng không thể thoát khỏi mũi tên của thần Ero…
Gần đây, nghe nhiều tin tức ở nhà, lòng cảm thấy vui lạ. Trong Nam, chị gái nhà đối diện thời ấu thơ của mình đã lên xe hoa từ tuần trước. Ngoài Bắc, một sinh linh bé nhỏ vừa chào đời trong cái rét mướt của Hà Nội mùa này.
Nhắc đến Hà Nội, tôi lại nhớ đến những ngày trước tết cách đây 3 năm. Tôi đã háo hức mong chờ một cái lạnh cuối đông trước những ngày giáp Tết mà không thể cảm nhận ở đất Sài Gòn hai mùa nắng mưa. Vậy mà năm ấy, đào nở sớm vì trời không còn lạnh mấy. Nhà vườn chỉ mong sao cho đợt rét mau trở lại. Một anh bạn nhìn ba đứa con gái chúng tôi từ trong Nam ra chơi, cười niềm nở: “nhờ nắng Sài Gòn ra mà Hà Nội trở nên ấm lạ!” Còn chúng tôi chỉ biết than thầm tiếc thay vì cái rét căm căm ở Hà Nội trước những ngày giáp Tết đã không đến như chúng tôi mong đợi.
Ba năm trôi thật nhanh, cũng chóng vánh như ba tháng đã trôi qua kể từ khi tôi đặt chân sang đất Nhật. Như rễ bám trụ vào mạch đất để nuôi sống thân cây, tôi cũng cố gắng mỗi ngày hòa mình trong hơi thở của môi trường mới để giữ được nhiệt huyết của con tim và làm giàu cho khối óc. Kí túc xá, xe điện, trường học, những gương mặt bè bạn Âu cũng như Á đã trở nên quen thuộc với tôi tự bao giờ. Tôi tự nhủ có những điều đang dần quen và những cái rồi cũng sẽ quen. Nhưng dường như những ngày đông vội vàng ập tới vẫn mãi là một thứ mới mẻ trong tôi. Gió đông lạnh lùng táp vào hai má mà tê buốt đến tận đôi vai. Đôi bàn tay cứng đờ chỉ mong được cầm một ly café nóng. Một mình bước đi giữa đôi hàng cây gầy guộc trơ trụi lá trên đỉnh Rokko mà như có cảm giác như đang ở giữa rừng tuyết động băng. Ấy vậy mà tôi đã từng mong đón một mùa đông như thế.
Người ta bảo mùa đông là mùa của tình yêu. Không biết đã có bao nhiêu tình yêu vừa chớm nở trong cái đông cằn cỗi rét buốt này. Sức hấp dẫn của những cô gái má hồng với ánh mắt long lanh, nụ cười lúng liếng làm ngất ngây đến ngẩn ngơ biết bao chàng trai xứ anh đào đa tình, đa cảm.
Thế nhưng, tôi lại giật mình hay tin hai người bạn tôi vừa chia tay nhau dù chuyện của họ mới bắt đầu không lâu. Hóa ra cũng có những tình yêu vừa chớm nở đã sớm lụi tàn, rồi tan nhanh như làn khói thở trong tiết trời giá buốt. Ôi, đề tài tình yêu vốn dĩ lúc nào cũng như một ẩn số khiến bao người phải đau đầu đi tìm lời giải đáp, nhưng lịch sử loài người sẽ chẳng bao giờ có được một câu trả lời chính xác. Nhiều người bạn hay hỏi tôi câu này: “Làm thế nào để quên đi một ai đó?”. Và với ai tôi cũng vui vẻ đáp: “Cứ đi tìm Doraemon, tất sẽ có nhiều cách giải quyết.”. Tất nhiên tôi cũng bị nhiều người nổi cáu vì kiểu trả lời như vậy. Tôi hiểu tâm trạng của bạn mình vì đó là phản ứng tự nhiên một khi bị trúng mũi tên si tình của thần Ero. Cứ nghĩ, vấn đề đơn thuần chỉ là thời gian thôi nhưng nếu một mình mãi dai dẳng chờ đợi để quên đi ai đó thì thật đau khổ biết chừng nào. Song, thực tế không có cách nào để có thể quên ngay đi tình cảm của mình dành cho ai đó, cũng giống như tìm ra chú mèo máy Doraemon tồn tại thực trên cõi đời này là một việc tuyệt nhiên không thể. Nếu bạn càng muốn rút bỏ đi thì nó càng cắm sâu vào tim bạn, vết thương đau âm ỉ chưa lành sẽ càng trở nên sưng tấy và đau đớn hơn lúc nào hết.
Tôi nghĩ mình khá may mắn khi được những người bạn xung quanh chia sẻ gửi gắm tâm sự về những câu chuyện con tim của họ. Nhưng tiếc thay, tôi không phải là nhà tâm lí học, cũng không phải là đức thánh thần nên không thể giúp những người bạn của mình cởi bỏ những buồn phiền ray rứt trong những câu chuyện như thế. Chỉ hy vọng thời gian trôi thật nhanh và những người bạn của tôi lúc nào cũng có nhiều dũng khí can đảm vượt qua nó.
Một đêm trời đông tháng 1 không thể nào ngủ yên được gì tiếng gió rít từng hồi. Gió đập vào tấm chắn ngoài ban công ào ào mãnh liệt như cơn giận giữ cuồng nộ của loài thủy quái. Tôi đang trải qua mùa đông đầu tiên ở trên nước Nhật. Mong sao tình người, tình bạn mãi nóng ấm để những tháng ngày này của cô bạn tôi, dẫu là một mùa đông không anh nhưng sẽ là một mùa đông không lạnh.
Tôi cũng là con người, và biết đâu một lúc nào đó tôi cũng không thể thoát khỏi mũi tên của thần Ero…