Khoảnh Khắc
Gửi bởi: , Ngày đăng: 07/07/2010, Lần xem: 503, Thảo luận: 0 lượt.
Có những khoảnh khắc em biết , anh thương em ,nhưng anh vẫn không thừa nhận nữa . Em tự hỏi tại sao phải thế? "Có hững quyết định quan trọng đến trong đời ta nhẹ nhàng như khi thức dậy vào buổi bình minh !"

HJK  Có những khoảnh khắc em biết , anh thương em ,nhưng anh vẫn không thừa nhận nữa . Em tự hỏi tại sao phải thế ? Anh không vui khi em quan tâm người con trai khác, anh cũng không vui khi em vui vẻ được với người khác  còn với anh thì không thể được. Em không thế anh à ! Vẫn biết ,thương yêu một người phải biết cho đi mà không cần nhận lại . Nhưng em thật sự không biết nên làm gì thì mới phải nữa. Anh cứ mãi im lặng và đứng cách xa em như thế thì em không biết phải thế nào thì mới được đây. Em thật sự muốn được yêu rồi anh. Em không thể đến trước mặt và hỏi anh thương em nữa không. Có những quyết định sẽ khiến em không thể quay lại được nữa vì thế,có chút gì đó em vẫn đang chờ anh . Tại sao em mãi cứ vẫn phải thế nhỉ? Em thấy mệt mỏi lắm.Đôi lúc em khóc. Em khóc để rồi sẽ quên anh và bắt đầu lại .Vậy mà mọi chuyện không dễ như ta nghĩ , được là được. Anh còn giữ những tự ái cho riêng mình mãi như thế sao anh ?Đừng như thế ! Nếu một ngày cách xa thật sự thì em không thể quay lại được, vì em không thể gây tổn thương cho người thương yêu em anh à.

 "Có những quyết định quan trọng đến trong đời ta nhẹ nhàng như khi thức dậy vào buổi bình minh !"  ?

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.