Phố và Lặng – 2 góc café từ đấy vắng đi 2 người hay ngồi lý luận về đủ thứ sự đời, vắng một cô bé con hay nhăn cái mặt vì bị ăn cốc, và vắng một người lớn lớn thảng hoặc mặt gườm gườm tức tối vì bị “ chơi xỏ”.
NỐT LẶNG GIỮA LÒNG PHỐ
“ Này, đằng ấy biết Hoàng Tử Bé không?’
- Saint Exupery…?
“ Ồ, đằng ấy biết à? Từ nay ta gọi đằng ấy là Hoàng tử bé nha”
…
Cậu nhóc cầm trên tay Chiếc lá nhỏ, khẽ mỉm cười. Nụ cười trong vắt như bầu trời xanh mượt sau mưa. Cậu nhóc ngước mặt lên, đưa một tay ra hứng lấy giọt mưa cuối cùng. Cậu nhóc đặt chiếc lá khẽ khàng bên giọt nước. Nụ cười ấy trong veo đến lạ. Dường như cậu nhóc mới nhặt lại hôm nào… Mịn như một làn gió, tiếng cậu bé trầm ấm vang lên chậm thật chậm:
- Chiếc lá nhỏ này…
“ Sao cơ?”
- Rồi một ngày nào đó, chiếc lá nhỏ sẽ lớn lên, và sẽ bay đi theo gió. Chiếc lá nhỏ sẽ tìm thấy một Hoàng tử bé cho riêng mình…
Chiếc lá khẽ đong đưa, trở mình. Giọng nói thanh như tiếng chuông chợt trầm xuống “Ừa, một ngày nào đó…chắc chắn rồi!”
“ Có bao giờ Hoàng tử bé nhớ Chiếc lá nhỏ không?”
- Có chứ, nhiều…
“ Cảm xúc ấy gọi là gì nhỉ?”
- Chiếc lá nhỏ thích gọi là gì…?
“ Không biết. Nó…có phải là tình yêu không?”
- Là yêu!
“ Gì nữa?”
- Yêu…quý!
Chiếc lá nhỏ bật lên tiếng cười khanh khách, tưởng như đâu đây có một chiếc lá khô nào vừa đáp xuống nền gạch khô khốc. Chiếc lá nhỏ nheo mắt lém lỉnh “ chứ không phải…yêu dấu sao? Yêu mà …giấu í?”
Cốc!
Chỉ kịp đưa tay lên trán xuýt xoa, chiếc lá nhỏ nhăn nhăn cái mặt “ đau…”. Hoàng tử bé cười tinh nghịch “ lém vừa vừa thôi chứ!”. Bên góc phố, có một cậu nhóc đưa tay ngắt một chiếc lá, thả theo gió. Về trời. Ngoài kia mưa rơi rơi, lòng ai như chơi vơi…
Phố nhé! - Ừ, phố!
Chiều mưa lắc rắc, phố dịu dàng và trầm tư. Những viên sỏi hằn dấu chân người đi và đến, nằm lặng lẽ ngoan hiền trong cái lạnh ban chiều. Phố nhẹ nhàng, trầm mặc.
- Bé con!
“ Gì á?”
- Nghe bản nhạc này nhé.
Cậu nhóc cắm earphone vào điện thoại, vòng qua đầu chiếc lá nhỏ…
Ngoài ô cửa, mưa rơi lất phất. Gió thổi nhè nhẹ trong quán chiều. Chiếc lá lơ đễnh nhìn ra ngoài, mơ màng chìm vào những lời nhạc da diết “ Ru em hoài bé dại, ru em mãi yêu người… Ru em ngồi yên đấy, tôi tìm cuộc tình cho…”.
“ Sao lại là Ru Tình? Có ý gì không đấy?”
- Không biết. Thích vậy!
Cậu nhóc nheo mắt cười, chẳng giải thích gì thêm. Chiếc lá nhỏ đăm chiêu suy nghĩ, cuối cùng chiếc lá nhỏ đưa ra một đề nghị vô duyên “ Đằng ấy tặng đằng này đĩa nhạc có bài này hen”.
Cậu nhóc cười trừ, chịu thua “ Ừ, lần sau sẽ đưa!”
“ Hứa không đấy?” – Hứa mà!
“ Thế sẽ thất hứa bao nhiêu lần?” –Là vì bận thôi, chắc chắn lần sau sẽ đưa. Cái giọng thấy ghét!
“ ghét được không?” – Biết rồi còn hỏi!
Khà khà…
Cậu nhóc đi nhiều nơi, ghé nhiều chỗ, gặp nhiều người. Nhưng hình như chưa có ai như chiếc lá nhỏ, cứ nhất định gọi cậu nhóc là Hoàng tử bé. Chưa có ai mặc kệ khoảng cách tuổi tác, coi cậu nhóc chỉ như một người bạn mà cũng không hẳn là một người bạn. Cái kiểu trò chuyện nửa trọng nửa bất cần có khi lại nũng nịu ấy làm cậu nhóc suy nghĩ… Có một điều gì đó thật thanh thản và yên bình mỗi lần cậu nhóc cầm chiếc lá trên tay, ngập ngừng nơi góc phố. Chiếc lá vừa như gần mà lại rất rất xa, vừa như trong veo để có thể nhìn thấy thật rõ vừa rất bí ẩn để cậu nhóc cứ mãi ngại ngần…
Có lần chiếc lá hỏi “ ta là gì giữa bề bộn đời ấy nhỉ?”
Cậu nhóc trầm ngâm… - Là cái nút chai, chặn lại những bụi bặm đời thường…
Dường như hài lòng với câu trả lời ấy, chiếc lá nhỏ nhìn vu vơ, thoáng cười. Nụ cười lúc nào cũng buồn tênh trước cậu nhóc. Không biết đã bao nhiêu lần không kiềm lại được cảm xúc đột ngột mỗi khi nhìn vào đôi mắt xa xăm của chiếc lá, cậu nhóc lại bất thần thốt lên “ đôi mắt chiếc lá nhỏ đẹp lắm, nhưng…rất buồn…”. Mỗi lần như vậy, chiếc lá nhỏ lại cười thật tươi chớp chớp “ buồn đâu mà buồn…”. Rồi nhìn xa xăm như thói quen cố hữu. Buồn ư…?!
Cậu nhóc hay gọi chiếc lá nhỏ là “ thiên thần bé con”. Cũng phải, ở cái tuổi ấy, có lẽ chiếc lá nhỏ vẫn như một thiên thần, vẫn mang trong tâm hồn những mơ mộng khó hiểu nhưng vô cùng xinh đẹp. Và với một người như cậu nhóc, những suy tư hồn nhiên sâu sắc ấy vượt ngoài khả năng tưởng tượng của một cái đầu nhiều tính toán, nhiều ưu tư, nhiều bụi bặm. Bình yên – cậu nhóc thường gói gọn cảm xúc của mình trong hai chữ ấy khi đùa nghịch với chiếc lá nhỏ.
(…)
Họ - một lớn một bé – có thể nói với nhau rất nhiều chuyện. Họ - một cái đầu mẫn tuệ và một trí óc hồn nhiên – có thể nói với nhau về những điều giản đơn nhất hay phức tạp nhất. Thỉnh thoảng, buồn vì những chuyện của cuộc sống, chiếc lá lại tựa vào một làn gió, đậu nhẹ trên vai cậu nhóc thì thầm “ ta mệt…”. Đôi khi, chiếc lá lượn vèo vèo trong không gian rồi xoắn mình lại thành một dấu chấm hỏi “hạnh phúc là gì, hoàng tử bé…?”. Mỗi lần như thế, cậu nhóc lại nhìn thật lâu vào chiếc lá rồi chậm rãi “ cứ chân thành như thế này, sẽ hạnh phúc bé con à…”.
Thời gian trôi. Cuộc sống thay đổi. Duy có sự chân thành chiếc lá mang theo vẫn mướt xanh hy vọng. Có lẽ cậu nhóc nói đúng!
Cuộc sống trôi đi có giữ lại điều gì không nhỉ? Chiếc lá thường hay thắc mắc như vậy. Rồi cậu nhóc và chiếc lá sẽ trôi về hai phía khác nhau. Cậu nhóc sẽ không còn cầm trên tay chiếc lá bình yên nữa. Và chiếc lá ấy, như có lần cậu nhóc nói “ sẽ lớn lên và bay đi…”.
Tạm biệt nhau. Cậu nhóc lên đường. Cậu nhóc đi để về với nơi thuộc về mình. Cậu nhóc đi để đến những nơi cần phải đến. Cậu nhóc không thể ở lại, cũng như chiếc lá cũng phải bay xa để thực hiện trọn vẹn con đường đẹp nhất của mình. Tạm biệt nhau để không còn “ phố nhé!”, cậu nhóc vẫn trầm tư như thế “ đã lâu lắm rồi cuộc đời lấp đi của ta những suy tư thánh thiện hiền lành. Cảm ơn chiếc lá nhỏ vì đã gọi ta về với những điều đẹp lấp lánh ấy…”. Chiếc lá nhỏ quay đi, giấu vội giọt nước mắt dỗi hờn “ Sẽ quên hay là nhớ…?” . Đặt một nụ hôn lên vầng trán bướng bỉnh, cậu nhóc dịu dàng “ sẽ không bao giờ quên…”. Chiếc lá nhỏ kiễng chân ôm lấy bờ vai rộng, và cười, giản dị…
Phố và Lặng – 2 góc café từ đấy vắng đi 2 người hay ngồi lý luận về đủ thứ sự đời, vắng một cô bé con hay nhăn cái mặt vì bị ăn cốc, và vắng một người lớn lớn thảng hoặc mặt gườm gườm tức tối vì bị “ chơi xỏ”.
Họ thường gặp nhau ở Phố và Lặng, như để đọng lại trong nhau một dấu lặng giữa phố đời cuồn cuộn…Họ mang một thứ tình cảm không phải tình yêu, chẳng phải tình bạn. Và có lẽ vì không ràng buộc bởi ngôn ngữ nên chẳng bao giờ tạo nên cớ sự...
Câu chuyện như cổ tích, nhỉ?! Chỉ có điều chiếc lá vẫn là chiếc lá nhỏ, chứ không trở thành Công chúa nhỏ, hihi. Có lẽ đó là điểm “ nhấn” tạo nên một câu chuyện đẹp! ^^
---------
Viết cho Hoàng Tử Bé về câu chuyện có một kết thúc đẹp. Vì đã kết thúc nên cứ đẹp hoài hoài, phải hông…? Ngày mai sinh nhật Hoàng Tử Bé. Mọi lần chiếc lá nhỏ sẽ gọi điện chúc mừng. Nhưng năm nay không làm thế nữa. Bình yên nhen!
Có những danh xưng chỉ dành riêng cho một người. Dù Hoàng tử đã không còn bé nữa, nhưng vẫn cứ là hoàng tử bé đối với chiếc lá nhỏ. Còn chiếc lá dù không còn trong veo nhưng vẫn thật thiên thần đối với cậu nhóc... Cảm ơn Hoàng Tử bé, vì đã đem đến những sắc màu xinh xinh trong cuộc sống giản đơn của chiếc lá nhỏ.
Chiếc lá nhỏ, 19.07.’10