Trắng trời từng sợi nước buông,
Mà sao tôi chẳng có buồn lạ chưa?
Hạt mưa giải bạc cho mùa,
Từ trong mưa cũng khi vừa thấy em.
Lúc trời tan hết mây đen,
Nào ai dám hỏi họ tên làm gì.
Nhờ mưa lạ đã thành quen,
Nhường nhau chỗ đứng lòng thêm bồi hồi.
Trời xanh mưa tạnh lâu rồi,
Hàng cây vỗ lá hai người chưa đi.