Hôm nay là một ngày khá bận rộn…Một chút nghỉ ngơi lang thang trên net và lại vô tình nghe được bài hát: “ Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Trong đồng cỏ xanh tươi, Ngài để tôi nằm nghỉ. Ngài đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi…” Gẫm ra thì toàn trách Chúa thôi. Cái hồi còn lon ton chân đất, cái thuở lên 8 đi chăn trâu (đi dự trâu-tiếng lóng quê tôi) cùng với mấy thằng bạn, ngồi trên lưng con trâu cầm mấy que củi vung lên vung xuống như Khương Tử Nha thời nhà Chu nổi lên diệt Trụ… Nhớ đến cái hồi đó, trong tâm trí chỉ có mỗi trách Chúa….Vẫn cái điệp khúc của câu hát: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi…. Nghe chói tai lắm .
Nhớ những ngày đi chăn trâu để trâu ăn cỏ, mấy thằng kiếm bãi đất trống đá bóng chơi, ai dè trâu theo cái chạy qua làng bên lúc nào mà không biết, chạy đôn đáo đi tìm, tìm không được về nhà khóc như cha chết ý…lúc đó Chúa ở đâu mà bảo là chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi… chỉ thấy cái roi của mẹ quất vào mông đau điếng người thôi, chả thấy Chúa đâu…tức Chúa …
Nhớ những cái ngày thơ ấu, lúc đi chăn trâu lén lấy cái áo Đức Bà của Bà Nội đeo chơi…Ngồi trên lưng trâu hát vu vơ rồi trâu bước lên bờ đê, không để ý ngã huỵch xuống lòng đê, chân sau của con trâu nó để nguyên trước ngực may sao mà nó không dẫm, chứ mà dẫm lên thì cũng toi đời tôi lâu rồi…. Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi… Chúa đâu, sao nỡ để tôi ngã , suýt nữa mất mạng vì cái chân trâu chứ…giận Chúa…
Nhớ những lúc đi học, những cái ngày khó khăn, để mua quyển sách mẹ phải đạp xe đạp đi 5km mua ở trên tỉnh. Mẹ về không kịp, dùng dằng không chịu đi học, dỗi….Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi…Chúa đâu? Câu hỏi vu vơ của thằng con nít…
Nhớ cái ngày cả nhà chuyển lên tỉnh ở, đi học lúc đấy muốn có một cái cặp thật đẹp để đỡ bị bạn bè bảo là đồ nhà quê, mẹ chưa kịp mua, gia đình còn khó khăn vì mới chuyển nhà, lại giận, nước mắt lưng tròng đi học…Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi… Chúa ở đâu? Cóc thèm…
Nhớ những hôm đọc kinh sáng, mấy anh em ngủ gật, ông Nội đến bên, cầm cái roi quất túi bụi, đau cho đến mấy ngày sau..sợ cái roi của ông hơn là những cái tát của bố… Chúa bảo là “để tôi nằm nghỉ mà…” Chúa ở đâu sao để tôi bị đánh…
Nhớ… nhớ nhiều những lần trách Chúa theo câu hát lớn lên cùng tuổi thơ: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Trên đồng cỏ xanh tươi, Ngài để tôi nằm nghỉ. Ngài đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi…”
Có biết đâu.
Chúa vẫn hiện diện và chăm sóc tôi theo từng làn roi của Mẹ. Những làn roi quất vào mông tôi đau đủ để tôi nhớ và tôi sống có trách nhiệm hơn với mọi người…
Chúa vẫn hiện diện nơi cái áo Đức Bà mà tôi đã lén lấy của Bà mà cầm đi chăn trâu. Nếu con trâu không nhìn thấy cái áo Đức Bà trước ngực tôi thì chắc giờ tôi đâu còn ngồi như thế này để viết về hồi ức tuổi thơ chứ. Chúa hiện diện và chăm sóc tôi cách thầm kín nơi cái áo Đức Bà tôi lấy cắp của Bà…
Chúa vẫn hiện diện nơi từng bước Mẹ đi mua cho con từng quyển sách, cái áo… Đạp xe gần chục cây số chỉ để mua cho con mấy quyển sách , cái bút để con tựu trường cùng chúng bạn. Chúa chăm sóc con, gìn giữ con nơi sự quan tâm của Mẹ, nơi tiếng quát tháo nghiêm nghị của cha.
Chúa vẫn hiện diện nơi làn roi của ông. Chầu kinh Chúa- Vua cả trời đất sáng tối mà không biết tôn kính, mắt nhắm mắt mở. Làn roi đau điếng người của ông làm con sau này mới thấu. Chúa vẫn âm thầm và lặng lẽ như thế…
Khi con lớn lên.
Con không còn trách Chúa theo cái kiểu thắc mắc của những đứa con nít nữa… Nhưng con vẫn trách Chúa theo kiểu người lớn..
Khi con vấp ngã trên đường đời, dù rằng tâm tình của con luôn coi đời con là hồng ân. Con đau vì những lần con vấp ngã, con đã kêu tên Chúa. Sao con cầu nguyện tha thiết như vậy nhưng con vẫn đâu có thành công, vẫn là thất bại mà Chúa? Con vẫn bị người ta ruồng bỏ, con đã chân thành, con đã cố gắng hết sức mình con nhưng con vẫn thất bại…trong tim nghẹn ngào con vẫn hét lên trong đêm tối rằng. Chúa à, Chúa ở đâu? Sao câu kinh nguyện khi xưa nghe êm đềm theo từng lời thắc mắc nhỏ nhặt của con nít giờ đây sao chẳng thấy êm đềm, sao mà sóng vỡ liên hồi. Chúa ơi! Chúa ở đâu? Có những lần con lặn lội đường xa để đi tìm, đi dâng tiếng nói, hạnh phúc cuộc đời con cho Chúa và những tưởng mọi cố gắng của con trong sự phó thác cho Chúa thì con sẽ thành công, con sẽ hạnh phúc, con sẽ đón nhận những niềm vui từ cuộc sống thế nhưng đêm về mình con với bốn bức tường, người con thương yêu lìa xa con, bố mẹ con giận con, mất niềm tin nơi con,…. Chúa ơi, Chúa ở đâu?
Im lặng ngắm nhìn thập giá.
Con biết. Chúa vẫn ở bên con mà. Chúa hiện diện bên con qua những con người nhỏ bé…những người chị, những người anh, những người bạn, những người em… Chúa hiện diện âm thầm. .. Qua từng lời khuyên, qua cái cách lắng nghe con tâm sự…qua những người mà con không ngờ…qua những giọt nước mắt của em, qua những cái ôm dịu dàng của em, qua những tin nhắn động viên của người chị, qua những cử chỉ dịu dàng, mạnh mẽ của những người bạn. Chua nâng con lên nhẹ nhàng, sâu lắng… Hồng ân dạt dào…Đường tương lai con không dám hứa trước, nói trước điều gì…nhưng con cảm thấy vui và bình an vì con tin là bước đường con đi mãi mãi có Chúa theo cùng. Và một lúc nào đó con lại được thắc mắc bên Ngài…Chúa đâu? Để rồi con nhận được Chúa luôn bên con, nhẹ nhàng, sâu lắng qua những điều nhỏ bé của cuộc sống….Hồng ân dạt dào….!
Cảm ơn vì tất cả !