Nó bước sang tuổi hai ba với những điều đời thường bình dị nhất:sắp sửa tốt nghiệp đại học với những ước mơ và hoài bão ấp ủ như bao người cùng thế hệ...
Nó...một người trẻ sống trong cái ồn ã hôm nay cũng có những phút giây bộn nhộn giữa cái thành phố này với bao nhiêu cảm xúc để có rất nhiều lần ngạc nhiên không trả lời được sao thấy mình lạc lõng, diệu vợi, đơn độc và chênh vênh đến lạ kỳ...
Nó đã từng đi qua những vùng đất mình yêu thích, nó cũng đã từng ngang qua xúc cảm tâm hồn những người nó thương mến...và cả những người nó chưa bao giờ muốn đồng hành thiêng liêng...
Nó đã từng thấy mình hừng hực lửa sống, thấy phơi phới những tin yêu vào cuộc đời...Nó đã có những ước mơ và vẫn ước mơ về những điều nó không dám chắc có thể thành sự thật. Ước mơ vẫn còn đó, nhưng không còn nhiều ngây thơ để nhìn cuộc đời êm đềm như ngày xưa yêu dấu, nhưng vẫn tự hào rằng cái bản ngã trong mình chưa bao giờ sa ngã...
Nó hai ba...đôi khi thấy mình nổi loạn...nhưng sự nổi loạn không đủ để bước đi cách bình thản và giả tạo...và nó bước đi trong cái hành trình mải miết của mình để vẫn mang một niềm hy vọng và tin tưởng vào những thứ màu nhiệm rất đời rằng...quanh mình...mọi vận động đều êm đềm...
Và có nhiều khi trên cái hành trình ấy..có những bàn tay,những trái tim rất trong..rất ấm...và Nó nhìn thấy họ để thêm chút lòng tin rằng dòng chảy này không quá bề bộn để lại thêm có lý do để tin, để phấn đấu cho mục đích của riêng mình...Có phải chăng...bàn tay của Ngài đã dắt Nó đi nhiều nơi...để Nó biết thêm chút chênh vênh...giữa những tiếng à ơi êm đềm của Bà...của Mẹ...và những toan tính người lớn...những trầm bổng của kiếp người...
Rồi nó cũng bước đi...va đập vào những điều giả dối...những toan tính...những suy thoái ngay trong môi trường mình cho rằng trong lành nhất và cay đắng nhận ra cái tôi trong mình không đủ bản lĩnh để làm thay đổi được điều gì, to tát lắm cũng chỉ dám đồng tình với một hành vi "nổi loạn", "lập dị"...cay đắng trong những lần bỗng phát hiện ra những người bạn của mình cũng gai góc...sạn sần...và hình như cái thói quen chia sẻ cũng mất dần...
Và đâu đó trong tâm hồn một người trẻ Công Giáo...có đôi khi Nó bỗng thấy mình lạc lõng...cô đơn...và diệu vợi trong cái ồn ã, nổi loạn của thời đại hôm nay...Cha ơi...
Nguồn: chungta.com