Hình ảnh một người Cha dắt tay đứa con của mình và bước đi...đi mãi...ừa...Cha và nó đấy...
Nó vẫn thường cảm thấy có chút ưu tư mỗi khi nhìn thấy hình ảnh Chúa Giêsu bồng bế con chiên trên đôi vai của Người...Nó nhìn thấy Người vừa bước đi...vừa cười...Nó còn thấy Người hớn hở ... cười như tỏa nắng...và con chiên thì ngơ ngác...im lặng nằm ngoan trên đôi vai của Người...
Nhìn vào bức tranh ấy...nó như thấy cả một trời tình thương...và còn thấy chạnh lòng khi nghĩ đến tình Cha với nó...đúng là mọi sự của nó đều nằm trọn vẹn trong dang dở...ừa...dở dang mọi sự...
Không biết rằng...cái bến đỗ bình yên của nó có ở cạnh Cha hay không...hông biết...Trong cuộc sống hàng ngày...thỉnh thoảng nó vẫn cố gắng để ngoan...để được Cha cưng...và để Cha hài lòng về nó...nhưng cứ ngoan...rồi lại hư ngay được...23 tuổi rồi đấy...thế mà vẫn cứ nhóc nhóc...vẫn cứ lung tung...lăng xăng... để thỉnh thoảng ngồi nhìn lại...nó thấy mình vẫn tồn tại trước Cha với muôn mặt của cuộc sống thường ngày...dong duổi...hồn nhiên...ưu tư...nó biết...mình vẫn còn cô đơn...lạc lõng và đơn côi đến diệu vợi giữa cái xã hội này lắm lắm...làm sao để nó giữ mãi được mối tình trung thủy giữa Cha và nó??? làm sao để nó bình yên...hồn nhiên...thanh thản...trước những đổi thay, biến chuyển của cuộc sống???
Nó hiểu rằng,..mình vẫn cần Cha...và Cha cũng cần nó...để điểm tô thêm sắc hồng của vạn vật...để thêm chút nắng hồn nhiên cho bầu trời rạng rỡ...và để Cha không đứng một mình mà không có nó...
Thương Cha...