Đi Tu Và Tình Yêu!
Gửi bởi: , Ngày đăng: 29/10/2011, Lần xem: 774, Thảo luận: 10 lượt.
Yêu sâu sắc đi tu được không?

Chào tất cả anh chị em! em là thành viên mới.


Thật sự thì em đã là một tiền dự tu rồi. Nhưng con đường tiềm hiểu thật khó khăn, với nhưng suy nghĩ còn trẻ con quá. Em là một người sao có những suy nghĩ thật ngốc nghếc, và đang yêu một người con gái nữa chứ. Mặc dù, em chỉ yêu thầm người ta thế thôi, không dám nói nữa. Thật là thằng ngốc!


Đây có phải là tình yêu không nữa? Em nhớ người đó lắm, nhiều khi không gặp là mình rất bực bội. Nhưng khi gặp thì chỉ biết đứng nhìn từ xa, em nghĩ như vậy cũng đủ lắm rồi. Anh chị thấy đó, như rứa mà đi tu? em thấy mình thật xấu hổ. Còn điên người hơn, em và người đó ở cùng một giáo xứ nữa chứ. Em thấy mình không còn can đảm để đối mặt với những điều đó nữa.

Anh Chị Em cùng thảo luận về việc đi tu và tình yêu này giúp em nhé!

Em cảm ơn anh chị nhiều. Chúc anh chị nhiều sức khỏe và bình an trong Chúa Giê-su Ki-tô.

     
  1. 17:01:13 - 29/10/2011
    Ana

    Chào bạn!

    Thật sự mình cũng không hiểu rõ về đời tu lắm......nhưng theo mình nghĩ.  Khi bạn quyết định chọn chúa làm cuộc đời và tương lai mình sau này...... Cũng không có nghĩa là bạn chấm dứt tất cả những tình yêu khác và một lòng yêu chúa............ 

    Bạn cũng là một người bình thường như bao người khác bạn có quyền dc yêu và trong độ tuổi này tình yêu với bạn khác giới là chuyện bình thường mà bạn......hjhj

    Đừng vì đó mà trách bản thân mình như vậy......Dù là tình yêu đơn phương nhưng nó cũng chứng tỏ rằng bạn ko phải là người vô cảm.bạn cũng bít yêu chứ............đừng nghĩ là đi tu thì ko dc quyền yêu nha bạn..nhưng cũng phải giữ mình trong sạch.......hjhjhj

    CỐ lên nha!!!!!!!!!! bạn cứ nghĩ nó là thử thách mà chúa đặt ra cho bạn.....bạn hãy chứng tỏ tình yêu của mỉnh đối với chúa.........Ngay bây giờ......hjhj

  2. 20:46:03 - 29/10/2011
    tcnh1

    mình đồng ý với ý kiến của ana.bạn hãy cố lên hãy lựa chon sáng suốt để sau này không có hối hận.

  3. 23:28:59 - 29/10/2011
    prgiangdacam
  4. 12:14:59 - 31/10/2011
    brotosaurus23

    nếu bạn đã định hướng và chọn cho mình là con đường đi tu, thì bạn đừng nên đồng hóa tình yêu giữa con người - con người với tình yêu Thiên Chúa - con người. 

    bạn đã là 1 tiền dự tu tốt nhất bạn nên gặp cha linh hướng hay 1 vị Lm nào đó mà bạn cảm thấy tin tưởng để chia sẽ với ngài.

  5. 15:05:53 - 31/10/2011
    prgiangdacam

    ban qua khong len lai duoc. cam on may a c nhieu!

  6. 10:36:24 - 04/11/2011
    johnnguyen06

    Theo mình điều này hoàn toàn là bình thường. Đi tu ngoài yếu tố yêu mến Chúa là trên hết, ngoài ra còn cần một số điều kiện khác liên quan. Ví dụ: học vấn, gia đình, sức khỏe và tâm sinh lý nữa... Bạn là một người nam, và khi thấy một người nữ nào đó, và mình rung động trước vẻ đẹp của họ, điều đó hoàn toàn không có gì là sai, ngược lại điều đó cho thấy bạn có đời sống tâm sinh lý bình thường. Vấn đề của bạn chỉ là một chút rung động thoáng qua, và nếu bạn có đời sống yêu mến Chúa nhiều hơn và tìm cách cân bằng lại cho mình thì rồi những trăn trở mà bạn gặp phải cũng sẽ qua thôi. Bạn đang là 1 người đi tìm hiểu, vậy bạn có thể chia sẻ điều này với Cha linh hướng của mình, ngài sẽ giúp bạn phân định tốt hơn. Thân mến.

  7. 21:30:35 - 06/11/2011
    voicon

    Cháu chào bác

     

  8. 19:44:50 - 03/01/2012
    dinhduy

    NÓI VỚI BẠN VỀ ƠN GỌI TẬN HIẾN

    "Ơn kêu gọi có nghĩa là Thiên Chúa mời gọi một người vào một bậc sống và lãnh nhận một sứ mệnh; và người đó tự do và tích cực đáp lại". [1]

    Mỗi người chúng ta đều đã có ơn gọi: Ơn gọi làm Kitô hữu. Và thêm vào ơn gọi làm kitô hữu, các linh mục và tu sĩ còn có ơn gọi tận hiến hay đi tu; và những ai lập gia đình, họ có thêm ơn gọi sống đôi bạn hay làm cha mẹ. Ơn gọi đi tu hay sống đôi bạn, không mâu thuẫn với ơn gọi làm Kitô hữu, trái lại củng cố thêm, làm cho vững mạnh và phong phú hơn.

    Chính vì thế, trước khi nói về ơn gọi linh mục (LM 11; TG 16 ĐT 2, GM 15, GH 41), tu sĩ (DT 25, GH 47, GM 15), giáo dân (TĐ 7, GH 37), ơn gọi thừa sai (TG 23, 39-43); hay làm cha mẹ (GH 32, MV 52) v.v..., Công Đồng Vatican II đã nói nhiều đến ơn gọi làm Kitô hữu, vì đây là ơn gọi nền tảng của mọi ơn gọi (GH 10-11; 31-36; 39-41). 

    Hôm nay, các bạn suy nghĩ về ơn gọi tận hiến, hay nói rõ ra là ơn gọi làm linh mục hay tu sĩ, làm giáo dân tận hiến, bằng cách trả lời một câu hỏi sau đây: NGƯờI TRẺ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ NHẬN RA MÌNH ĐƯỢC CHÚA GỌI LÀM LINH MỤC, LÀM TU Sĩ HOẶC LÀM GIÁO DÂN TẬN HIẾN ? 

    Muốn biết mình có ơn gọi tận hiến hay không, trước tiên người trẻ phải bỏ MẶC CẢM tiêu cực cho rằng mình bất xứng, mình dốt nát, mình tội lỗi, mình thiếu tài năng...

    Cũng như ơn gọi làm Kitô hữu, ơn gọi làm linh mục hay tu sĩ là ơn Chúa ban. Chúa là người đi bước trước, là người đưa ra sáng kiến kêu gọi chúng ta theo Ngài. Chúa Giêsu đã nói với các Tông Đồ:"Không phải chúng con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn chúng con".

    Quả vậy, Giavê đã làm cho Đavít, từ một đứa bé chăn chiên quê mùa, trở thành một tiên tri, một đại vương xây dựng và lãnh đạo dân Chúa (1Sm 16-17). Còn Chúa Giêsu, Ngài đã huấn luyện Phêrô, Giacôbê, từ những anh thuyền chài (Mc1,16-20; Mt 9,9-13), trở nên những giường cột của Giáo Hội. Nếu Chúa đã dẫn dắt Gioan Viannê, từ một cậu bé dốt nát hết chỗ nói, trở thành một linh mục, một cha sở thời danh, một vị thánh cả trong Giáo Hội (1); nếu Chúa đã trao cho Mađalêna, một người đàn bà bị tiếng xấu nết trong thành, sứ mệnh làm chứng việc Chúa sống lại (Ga 20,1-18); nếu Chúa đã gọi Bernadette, một cô gái vừa dốt, vừa nghèo, vừa tàn tật, thành nữ tu, thành người đem sứ điệp Lộ Đức cho thế giới từ hơn 100 năm nay (2)... thì tại sao ngưới trẻ còn nằm lý trong mặc cảm "bất xứng" để không bao giờ cầu nguyện với Chúa:"Lạy Chúa, con muốn làm linh mục, con muốn làm nữ tu... để phục vụ Chúa và anh em... Xin Chúa dẫn đường con đi "... Các bạn trẻ hãy xác tín rằng, nếu chúng ta thành tâm thiện chí, thì ơn của Chúa sẽ giúp cho thiện chí của chúng ta thành tựu. Xin các bạn nhớ kỹ điều này: Ơn Chúa không bao giờ chịu thua lòng quảng đại của người trẻ (3). 

    Còn một thái độ tiêu cực khác cản trở ơn gọi của người trẻ, đó là Sợ Hãi. Sự sợ hãi có thể đến từ mặc cảm tự ti như chúng ta vừa nói. Sự sợ hãi còn có thể đến với người trẻ từ một cách sống hay một việc làm không đúng của người đi tu, linh mục hay tu sĩ (4). Sự sợ hãi này càng lớn khi người trẻ đánh giá quá cao con người linh mục hay tu sĩ.

    Người trẻ cần có một quan niệm đúng về linh mục hay tu sĩ: Linh mục hay tu sĩ không xuất thân từ thế giới siêu phàm, nhưng từ những gia đình, từ những tầng lớp xã hội và từ những hoàn cảnh sống tương tự như của bất cứ một bạn trẻ nào. Linh mục và tu sĩ là những người như mọi người, và hơn thế, là những người ý thức sâu xa sự yếu hèn của mình và của nhân loại, nên muốn tìm đến CHÂN THIỆN MỸ bằng con đường tu trì, và đồng thời muốn giúp cho người khác cùng vươn tới.

    Đành rằng có ơn Chúa là sức mạnh, nhưng trên đường lý tưởng và trong lúc phục vụ, có những lúc, linh mục hay tu sĩ mỏi chân phải dừng lại, có những lúc tuột chân vấp ngã, hay tệ hơn, có những lúc trụt lùi... Không có gì lạ, sống giữa trần gian, là con người trần gian, linh mục hay tu sĩ có thể mang tham vọng và ngôi thứ như Gioan và Giacôbê, con bà Giêbêđê (Mt 20,20-28); có thể yếu mệt và mê ngủ như các Tông Đồ trong vườn cây dầu (Lc 22,45-46), có thể hèn nhát, trốn chạy hay chối Chúa như Phêrô (Mc 14,50-51), và cứng lòng như Thoma (Ga 20,25-28)... Do đó, người trẻ đừng hoảng hốt và nản chí, khi thấy một linh mục hay tu sĩ sai lỗi, vấp ngã. Thái độ tích cực của người trẻ lúc đó là cầu nguyện cho họ và tự nhủ với mình: "Tôi sẽ cố gắng để không làm như vậy". 

    Người trẻ còn một mối sợ nữa, đó là Sợ DẤN THÂN, sợ hy sinh. Giống như người thanh niên nọ trong Phúc âm. Chàng hăm hở đến hỏi Chúa đủ điều và xin đi theo Chúa. Thế nhưng khi Chúa bảo phải bán của cải đi, rồi đến theo Chúa, chàng thanh niên lập tức tiu nghỉu và rút lui (Mt 19,16-26). Xin người trẻ nhớ hộ rằng: không có một ơn gọi, một bậc sống nào dễ dàng hết. Ơn gọi nào cũng có Thánh Giá phải vác và đường chông gai phải qua. Từ ơn gọi làm kytô hữu đến ơn gọi lập gia đình hay đi tu, tất cả đều phải dấn thân, phải chiến đấu, phải bỏ mình. Và ơn gọi làm Kitô hữu, người ta bảo: "Vào đạo thì dễ, sống đạo thì khó", và ơn gọi lập gia đình, người ta nói: "Cưới vợ lấy chồng thì dễ, sống cho trọn đạo vợ nghĩa chồng mới là khó"; và ơn gọi đi tu làm linh mục hay tu sĩ, người ta cũng nhận định: "Chịu chức linh mục hay khấn dòng là dễ, sống cho trọn vẹn đời sống linh mục hay tu sĩ mới là điều khó". Dĩ nhiên khó đây không phải là không thể được. Không thể được với sức riêng của con người, nhưng với niềm tin, với ơn Chúa mọi sự đều có thể. Hạnh phúc cho chúng ta, những Kitô hữu, những đôi bạn, những linh mục hay tu sĩ, chúng ta luôn có Chúa đồng hành. Và như Chúa đã nói với Phaolô: "Ơn Chúa luôn đủ cho chúng ta" (2Cr 12,9). Niềm tin và đời sống cầu nguyện tuyệt đối cần thiết cho chúng ta sống ơn gọi. Cứ thiện chí chiến đấu, Chúa sẽ giúp chúng ta. 

    Muốn thấy mình có ơn gọi làm linh mục, tu sĩ hay không, sau việc giải trừ những mặc cảm tiêu cực và sợ hãi quá đáng, người trẻ còn phải để ý đến những DẤU CHỈ tế nhị, những tiếng gọi thầm kín và nhẹ nhàng của Chúa ngay trong cuộc sống hằng ngày của người trẻ. Mỗi người có một hoàn cảnh sống, vì thế mỗi người được Chúa kêu gọi một cách khác nhau trong một hoàn cảnh khác nhau. Đọc Sách Thánh, bạn thấy Chúa gọi Maisen nơi bụi gai bốc cháy (Xh 3,1-6), Chúa gọi Isaia trong đền thờ (Is 6,1-8), Chúa gọi Giêrêmia qua cuộc đối thoại thân tình (Gr 1,1-10), và Chúa gọi Samuen giữa đêm khuya (Sm 3,1-20). Còn Chúa Giêsu, Ngài gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan khi các ông ngồi vá lưới trên bãi biển (Mc 1,16-20, Mt 9,9-13); Ngài gọi Matthêu khi đang làm việc tại phòng thu thuế (Lc 5,27-28); Ngài gọi Phaolô khi đang phóng ngựa lùng bắt kytô hữu (Cv 9,1-8; 22,6-16; 26,12-18). Đến lượt bà Têrêsa Calcutta, bà tìm thấy ơn gọi của bà khi chứng kiến những ngườI Ấn Độ nằm chết trên vệ đường (5); Và nữ tu Emmanulle lại nhận ra tiếng Chúa khi tiếp xúc với những người nghèo sống trên bãi rác tại ngoại ô thành phố Caire nước Ai Cập (6). Rồi năm 1985, tuần báo Panorama d'Aujourd'hui đã đăng lời chứng của một sinh viên cử nhân toán 21 tuổi, tên là Adold Chassagnon. Anh đã xin vào năm dự bị trước khi nhập đại chủng viện và anh tuyên bố: "Chính trên đường đi đến nhà thờ Saint Sulpice, tôi đã mở Phúc âm ra đọc và gặp câu 'hãy để kẻ chết chôn kẻ chết' (Mt 8,22). Câu đó đã làm tôi suy nghĩ và dấn thân tìm ơn gọi" (7). Trường hợp của anh Adold Chassagnon giống phần nào trường hợp của thánh Antôn. Ngài tìm thấy ơn gọi tu hành của ngài khi dự lễ và nghe lời Phúc âm: "Ai muốn theo Ta, hãy về bán hết của cải, cho kẻ khó và đến theo Ta" (Mc 8,34). Tôi dám quyết rằng không thiếu những dấu chỉ, những lời gọi trong đời sống của mỗi người bạn trẻ. Điều cần là phải tỉnh ý nhận ra với niềm tin chân thành. Sau đây tôi xin gợi lên ít dấu chỉ liên quan đến tất cả các bạn trẻ chúng ta. 

    Trước tiên là các Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam tại quốc gia bạn đang sống. Sự hiện diện của các linh mục và tu sĩ việt nam rất cần thiết cho sự sinh tồn của các Cộng Đoàn. Nhiều lần các Đức Giám Mục sở tại, đã kêu gọi các Cộng Đoàn Việt Nam hãy tự liệu cho có ơn gọi linh mục và tu sĩ hầu bảo đảm cho tương lai. Nói cách khác, các Đức Giám Mục muốn lưu ý riêng những người trẻ hãy nghĩ đến sự sống còn của cộng đoàn trong 15, 20 năm nữa. 

    Tiếp đến là tương lai của Giáo Hội và dân tộc Việt Nam ở quê nhà. Không cần dài lời, ai cũng biết Giáo Hội Việt Nam đang bị tê liệt và bị bóp chết dần bởi chế độ vô thần. Là người trẻ Việt Nam, tương lai của Giáo Hội và của Dân Tộc, các bạn phải làm gì tích cực nhất hầu đáp ứng nhu cầu tương lai của Giáo Hội và Dân Tộc, khi lịch sử xoay vần và cho phép chúng ta trở về sống lại Quê Hương. Người trẻ đừng chỉ biết sống hôm nay, nhưng phải hãy chuẩn bị cho ngày mai, có thể là 15, 20 năm nữa. 

    Mở rộng hơn nữa, người trẻ là tương lai của Giáo Hội hoàn vũ, vì thế, tôi ao ước người trẻ hãy ghi tâm lời dạy của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô, vào "năm quốc tế của giới trẻ" (1985). Ngài nói: "Giới trẻ là tương lai của Giáo Hội, người trẻ đừng mặc cảm, đừng sợ dấn thân, nhưng hãy nhớ luôn: Chúa Kytô yêu thương các bạn, Chúa Kytô kêu gọi các bạn, các bạn hãy đáp lại lời mời gọi của Ngài cách quãng đại và chân thành" (8). 

    Ý thức tích cực được như vậy, mỗi người bạn trẻ chắc chắn tìm thấy con đường Chúa muốn bạn đi, và sẽ cố gắng đáp lại lời Chúa thao thức: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt ít quá, hãy cầu xin Chúa ruộng sai thêm thợ gặt đến..." (Lc 10,2). 

    Mến Chào 0909.939.678

     



    [1] (Dc 1957,tr.562)

  9. 15:24:50 - 21/01/2012
    ankt201

    bạn cung giốn tui wa.huhhuhuhuuh

  10. 15:12:55 - 06/02/2012
    ngonsutinhyeu

    Chào bạn, đọc qua chia sẻ của bạn thì hồi ức trong mình cũng hiện lên, một hồi ức về một thời mà mình cũng đã trải qua một hoàn cảnh tương tự như bạn.

    Để đi đến được ngày hôm nay mình cũng đã trải qua hai mối tình: 1 mối tình đơn phương và một mối tình song phương. Nhưng điều đáng nói ở đây là mối tình song phương.

    Vì mối tình song phương cũng bắt đầu vào thời kì mình tìm hiểu đời tu, và lúc đó mình cũng có lúc dường như đã quên đi mục tiêu và con đường mình đã chọn trước đây. Và có những lúc mình cũng đã nghĩ đến chuyện sẽ sống mãi với con đường hiện tại và có những lúc mình cũng rơi vào một trạng thái không biết làm sao mỗi khi nghĩ đến con đường mình đã đã chọn lựa trước đây. Nhưng rồi, dần dần nhờ có ơn Chúa thì mình cũng nhận ra được con đường đi thực sự của mình, Ngài đã tỏ ra cho mình thấy qua những sự việc và những chuyện xẩy ra trong cuộc sống hằng ngày. Và đến một ngày, đích thị mình đã cảm nghiệm được chuyện gì đang xẩy ra, và mình hiểu rằng: những việc vừa xẩy ra và đang diễn ra chỉ là một thử thách trong vô số thử thách mà chúng ta gặp phải trên con đường Tận Hiến, và nhờ những thử thách đó, chúng ta lại có thêm những kinh nghiệm cho cuộc sống đời Tận Hiến của chúng ta và những thử thách như vậy giúp chúng ta có thể nhận ra được bản chất thực sự của con người chúng ta, là thân phận yếu hèn nên chúng ta không thực hiện được gì nếu mà chúng ta không có sự giúp đỡ của Thiên Chúa, sự nâng đỡ của Ngài giúp chúng ta thêm mạnh mẽ và giúp chúng ta nhận ra được tiếng Ngài qua nhiều cách thức trong cuộc sống. Và chính những thử thách đó đã nói lên được rằng: không có con đường nào là bằng phẳng và không có con đường nào là trải gấm nhung, đặc biệt là con đường theo Chúa, khi đi trên con đường này thì chúng ta phải xác định rằng: đây là một con đường đầy chông gai và sỏi đá gồ ghề, một con đường không thể thiếu đi nghị lực và sự cố gắng phấn đấu cũng như không thể thiếu đi ơn ban của Thiên Chúa và sự dìu dắt của Ngài.

    Những chia sẻ trên đây là mình muốn nói với bạn rằng: trên con đường đi tìm Chúa thì chúng ta phải trải qua nhiều thử thách và người biết cậy trông vào Chúa là người chiến thắng. Vì vậy, mình mong là bạn sẽ sớm xác định được lẽ sống của cuộc đời mình và mong rằng bạn sẽ tìm được mục đích sống và con đường mình phải đi.

    Chúc bạn luon an lành và nhờ ơn ban của Thiên Chúa, bạn sẽ sớm nhận ra được tiếng gọi của Ngài.

     

    Thân

    JB Nguyễn

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.