Jollyman men. Chuc Jollyman se vui nhieu khi doc bai viet nay. Cau chuc Jollyman cuop duoc cai gi do cua co ay de roi lam mot cuoc trao doi nhe!!!!!!!!!!!!!!hiiiiiiii
CÓ PHẢI ANH ĐÃ YÊU ?
Em! Em đã bước qua đời anh và lấy luôn sự bình yên trong anh. Anh đã hoàn toàn không tự vệ được trước cái ánh mắt dịu hiền của em. Và thế là anh đã ngã gục và trở thành nô lệ cho ánh mắt ấy. Đã từ bao giờ không biết, anh tự hứa với mình sẽ chẳng có cô gái nào có thể đánh gục được trái tim anh nhưng hóa ra bấy lâu nay anh đang lừa gạt chính mình. Sự xuất hiện của em chính là khẳng định ấy. Em có biết rằng em đã lấy đi sự bình an nơi anh và em đã hoàn toàn chiếm lĩnh những suy nghĩ của anh. Để rồi mỗi giấc mơ duy chỉ một mình em xuất hiện và mỗi đêm đều là những đêm khó ngủ đối với anh. Em có biết như thế là em đã vi phạm luật pháp không. Bởi em đã đánh cắp tâm hồn anh, chế ngự những suy nghĩ của anh và làm chủ tâm hồn anh. Một cách lịch sự thì em bảo em đang mượn nhưng mượn làm sao được khi anh chưa đồng ý. Vậy thì anh sẽ rượt đuổi theo để lấy lại nó hoặc là sẽ lấy đi một cái gì đó nơi em để rồi hai ta sẽ làm một cuộc trao đổi. Em sẽ trả lại cho anh chữ “tình” để nhận lấy từ anh chữ “yêu”. Một cuộc trao đổi có lẽ là công bằng và tốt đẹp cho đôi bên. Không lý gì em lại từ chối?
Anh đã hoàn toàn bị gục ngã từ ngày ấy. Ánh mắt của em vốn chẳng nói điều gì thế mà anh, anh lại có thể nhìn được vô vàn trang chữ ở trong ấy. Nhẹ nhàng, thanh thoát và rất cuốn hút. Em có biết đã có lúc anh nghĩ anh sẽ bỏ ra dù là bạc tỉ để sở hữu được ánh mắt ấy!
Còn nữa, tại sao em lại cười? Anh biết đây thật là điều vô lý khi đặt ra sự cấm đoán này với em nhưng nếu em biết cứ mỗi lần em cười là một đêm anh không ngủ thì anh có quyền bổ sung điều khoản này vào trong bộ luật tình yêu. Em thực sự là người làm cho anh cảm thấy bối rối: Anh đã yêu? Không hẳn, nhưng nói không phải thì có lẽ là đang tự dối mình. Mà mọi sự lừa dối thì Chúa đều không cho phép. Cho nên anh thú thật rằng: Hình như, hình như anh đã lỡ “thương” em. Em đã cho anh cái cảm giác thế nào là đường cong của hình trái tim và thế nào là sắc đỏ của tình yêu. Và rồi từ khi nhận thức được điều đó, anh lại ham muốn được một lần chạm tay đến đường cong đó, được một lần kề môi vào hương sắc ấy để nó án ngữ trong trái tim anh. Khi ấy anh sẽ được cảm nếm đích thực hương vị ấy chứ chẳng còn phải làm phép tượng hình nữa.
“Tình yêu của anh!” Cho phép anh được gọi em như thế bởi anh chẳng thể nghĩ ra cái tên nào có thể liên kết giữa đôi ta. Tất cả mọi suy nghĩ khôn ngoan của anh giờ đây đã hoàn toàn bị cất giấu trong một hang động kỳ bí mà chỉ có em mới có thể tìm được lối vào đó. Anh đã hoàn toàn khờ dại và như là một tên ngốc trước mặt em. Nhưng nếu điều đó làm em hạnh phúc thì anh xin tự nguyện mãi là “tên ngốc” – một tên ngốc lệ thuộc vào ánh mắt vô hình của em.
Ai đó đã bảo: Sự xa cách có thể làm phôi pha tất cả nhưng hình như quy luật này không bao hàm anh trong đó. Vì càng xa em anh chỉ càng thấy mình không thể thiếu em. Với anh, sự xa cách như là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu dành cho em. Như thế xin em hãy hiểu cho anh rằng với anh, em mãi là tất cả.
Đêm nay sẽ tiếp tục là một đêm khó ngủ đối với anh vì hôm nay em lại cười với anh. Và khi mà điều luật mới trong bộ luật tình yêu có hiệu lực thì em sẽ phải chịu mọi trách nhiệm với anh. Em có biết mọi sự giải thích đều vô nghĩa khi em đã vi phạm luật pháp trước mặt quan tòa cách rõ ràng như thế. Nhưng với anh là một vị quan tòa vốn đã bị em thôn giữ hết mọi sự khôn ngoan thì anh sẽ bảo em rằng: Hãy cho anh được thêm một đêm mất ngủ!