Đẹp Mãi Tuổi Hồng!
Gửi bởi: , Ngày đăng: 21/02/2008, Lần xem: 471, Thảo luận: 0 lượt.
Nhẹ nhàng, ấm áp và đơn sơ, tình cảm của bọn họ thật dễ thương, ngọt ngào và cũng hồng hào như lứa tuổi của họ. Hãy cứ để cho vẻ đẹp ấy ôm lấy họ mãi. Bao trùm cả tuổi thơ và cả những con người đang trở thành người lớn. Và để cho ai đó nghĩ rằng: khi người ta lớn lên thì phải cất bỏ đi những cái đơn sơ, dễ thương của tuổi học trò thì sẽ có lúc họ phải giật mình và ước mong được như là một đứa nhỏ chạy rong tắm mưa, ước được trở về cái tuổi tin vào những câu chuyện cổ tích, nơi có cô tiên với những phép nhiệm mầu huyền bí…

ĐẸP MÃI TUỔI HỒNG!

 

Hai chín tết…

Như lệ thường niên, Long đem ba chiếc ghế nhỏ ra ngồi canh nồi bánh tét. Hôm nay trời không trăng, nhưng rất nhiều sao. Long đưa tay chụm mấy thanh củi vào lò lửa đang cháy dở rồi đăm chiêu vào ngọn lửa. Một học kì nữa lại trôi qua, vậy là đã xa nhau thêm bốn tháng nữa rồi. Nhớ mới ngày nào còn cùng nhỏ Vi với thằng Tuấn bon bon trên xe đạp cọc cạch đi học mà giờ đã là sinh viên hết cả rồi, nhanh thiệt! Đang ngồi tư lự thì thằng Tuấn xuất hiện:

- Chà, cu cậu đang ngồi tơ tưởng tới cô nàng nào dzậy? Chắc lại bị “cảm nắng” với con gái “Sài Gòn” rồi chứ gì?

- Vớ vẩn. Làm gì có ai mà tơ với tưởng. Mày, vẫn cái tật, không chịu bỏ.

Tuấn ngắt ngang, nói với giọng trêu giễu:

- Tật gì, tật nói “đúng” tâm trạng tương tư của anh Long nhà ta chứ gì!

-  Có mày bị “cảm thương nàng” thì có. Tao đang suy nghĩ phải cải tiến con “đại bàng dã chiến” của tao làm sao đây này. Quốc gia đại sự không lo, chỉ tinh là “vớ vẩn”.

- A, thì ra là đang ức cái chuyện hồi chiều bị con “diều hâu” của tao đánh gục hả. Tao đã bảo năm nay con  “đại bàng dã chiến” của mày phải nhường ngôi rồi mà. Mà mày biết tao cải tiến chỗ nào không, diều tao bay luôn đổi theo hướng gió. Cánh sườn của nó không thẳng như của mày. Tao làm hơi cong và gió thổi theo chiều nào nó cũng thích ứng ngay.

- Ghê nhỉ, nói cứ giống như là “Tiến sĩ vật lý” không bằng ấy!

- Chứ còn gì nữa, “đại ca” đây trong tương lai cũng là “cử nhân vật lí” chứ ít gì.

Rồi Tuấn ngoặt sang một đề tài chẳng liên quan gì cả:

- Ủa, sao giờ này rồi mà nhỏ Vi chưa tới ta, hay là…năm nay lại “đổi gió” rồi hả mày.

- Cứ đợi đi, năm nào nó chẳng tới trễ, chắc lại muốn gây bất ngờ cái gì đây. Thì năm ngoái cũng thế, cô nương bỗng dưng không chịu ngồi canh bánh tét như truyền thống của ba đứa mình. Tự dưng bảo: “Sợ đen da” thế mới chết chứ! Báo hại tao phải đi mua hộp kem chống nắng cho nó. May mà lúc đó lanh trí chở nhỏ em theo, nhờ nó mua, không thì có mà… “nhục” cả đời con trai. Nam nhi chi chí mà đi mua kem chống nắng thì có mà “chết nhục”.

- “Ủa, mày “sợ nhục” hả, sao không mua luôn một hộp “kem chống nhục” về mà bôi”? Tuấn cười đắc ý vì cụm từ mới nghĩ ra.

Long trêu lại:

- Chết, tao quên. Nếu không thì mua luôn hai hộp, để dành cho mày một hộp đó. Hahaha… 

________

Hai đứa bạn cười đùa không dứt, ngày họp mặt của Long, Tuấn và Vi xưa nay vẫn vui như thế. Từ ngày ba đứa chơi chung thì hằng năm đều họp mặt nhà Long để canh nồi bánh tét, riết rồi thành ngày thông lệ họp mặt ba đứa thường niên. Tối hai chín nào cũng thức mãi đến tận sáng để nói chuyện, Vi luôn bảo: “Đây là cuộc họp mặt của ba nhà tư tưởng lớn thế hệ 8X”.

Chợt, Long nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi, nó thúc Tuấn, vẻ hơi sốt ruột.

- Gọi điện thoại nhà Vi thử xem.

- Nhớ chịu hết nổi rồi hả!

- Thôi, không đùa nữa.

Thấy Long có vẻ nghiêm túc, thằng Tuấn cũng không trêu nữa. Nó móc chiếc Nô-ki ra, bấm 0613751651.

            - “Chào bác, con là Tuấn đây. Dạ cho con hỏi Vi về chưa bác?

- Tuấn hả con. Con Vi nó chưa về con à, nấu bánh tét nhà thằng Long chứ gì. Nhưng không biết sao bác vẫn chưa thấy nó về.

….”

- Vậy là rõ rồi, chắc đêm nay chỉ có tao và mày thôi Long à. Tuấn hạ giọng xuống, tay đút chiếc điện thoại vào túi rồi chống cằm, nhìn đăm vào bếp lò.

- Mày còn nhớ con diều của tao hồi chiều không? Tuấn hỏi.

- Ừ, mà sao?

- Thì đó, diều luôn phải đổi theo hướng gió. Có lẽ tụi mình đã lớn cả rồi nên cũng phải thay đổi thôi. Tao nghe nói, người lớn thì không thích ngồi canh bánh tét. Vì đó là việc của bọn con nít.

- Cho em xin, đừng có “hâm” quá đi. Mà làm giống bộ mày lớn lắm rồi không bằng ấy.

- Chứ còn gì nữa, mà không là người lớn thì cũng đã là “con nít ranh” rồi đó.

- Mà nếu có lớn đi nữa thì tao cũng chỉ muốn tụi mình cứ đơn sơ như xưa. Mày còn nhớ hồi nhỏ không, hôm ấy, con Vi thèm xoài đột xuất rồi bắt tao với mày phải lập kế hoạch trèo tường nhà bà Năm để “chôm” ít quả. Kế hoạch trót lọt chỉ việc leo ra lại bờ rào thép gai nữa là xong. Vậy mà hổng biết sao con Vi lại để dây thép gai làm rách toẹc cái quần, rồi ngồi khóc la như “điên”, báo hại tao với mày phải “tu xì” để xem đứa nào thua phải nhường cái quần cho nó. Mặc quần rồi nó mới chịu nín. Rút cuộc tao tu xì thua đành phải “không không” thế chạy về nhà. Giờ nghĩ lại mới thấy “têu tếu” chứ còn hồi đó thì có biết gì đâu.

Tuấn cười phá lên:

- Hahaaha, sướng quá rồi còn gì. Con trai mà được mặc váy một ống, đâu phải ai cũng có diễm phúc đó đâu, phải không hả, anh Long!

- Ghớm, không cần “bơm” đâu mày. Cũng may cái áo tao dài tới đầu gối. Mà hồi đó có đứa nào nghĩ ngợi gì đâu…

Tay chống cằm, Tuần ngồi nhìn sao trời rồi như tự kể chuyện:

- Con Vi giờ phải gọi là “nàng Vi” rồi, xinh đẹp, dễ thương, cười rất duyên, tóc dài chắt hong và cũng yêu thích sự đơn sơ… (Tuấn tặc lưỡi một cái rồi tiếp) giống như… “tiêu chuẩn bạn gái của anh Long nhà ta dzậy đó, hiiiii”.

- Mày có tin tao bỏ mày vào nấu chung với nồi bánh tét luôn không hả.

- Thôi đừng! Em sợ lắm! Cho em xin lỗi anh Long với chị Vi nha!

- …

Tiếng cười đùa rôm rả giữa hai đứa bạn thân. Khoảng thời gian xa cách khiến họ có “một trời” chuyện để nói. Họ vẫn cứ huyên thuyên mãi không dứt chuyện trên trời dưới đất, chuyện của ngày xưa tuổi học trò và chuyện của những ngày đầu đời sinh viên. Chuyện về nhỏ Vi ngày xưa còn để tóc bím chạy xe đạp, còn giờ là mái tóc dài “chắt hong” đầy nữ tính. Chuyện của những ngày ba đứa cùng lội sông và rủ nhau bắt chuồn chuồn cắn rốn…

Nhưng chỉ có hai giọng nói và hình như cuộc trò chuyện vẫn còn thiêu thiếu cái gì đó để cho hoàn hảo...

********************

Mười một giờ…

-         Chắc Vi quên ngày hôm nay rồi mày ơi. Giọng Long trầm xuống- Có lẽ mày nói đúng, người lớn không thích ngồi canh bánh tét. Chắc giờ con Vi đã lớn, tao với mày cũng thế…

Gió những ngày cuối năm phang phảng thổi, mang theo chút se lạnh của sương đêm và một chút hương xuân của hoa mai nở sớm. Trời đã về khuya, nồi bánh tét vẫn đỏ đều lửa chỉ có điều “lửa trong lòng” Long và Tuấn hình như đang dần tàn đi. Im lặng, Long và Tuấn đút những thanh củi đang cháy dở vào bếp, lửa cháy ngọm, rực một màu. Một khoảng lặng mà xưa nay chưa từng có khi cả ba đứa cùng nhau ngồi canh nồi bánh tét. Đêm nay, trời đầy sao nhưng chẳng có sao băng nào bay ngang qua cả. Tuy nhiên, Long và Tuấn vẫn tin rằng khi tồn tại ít nhất hai người cùng có chung một lời cầu nguyện thì lời cầu nguyện ấy sẽ được Thượng Đế nhận lời ngay. Thế là họ cùng nhìn một “chòm sao tam giác” trên trời và thầm thỉ một điều…

Và như một phép nhiệm mầu… có bóng ai đó khẽ xuất hiện, cũng lặng im và nhẹ nhàng ngồi vào chiếc ghế dành riêng cho Vi rồi chấp tay lại, cùng thì thầm một lời cầu...

**************

Nhẹ nhàng, ấm áp và đơn sơ, tình cảm của bọn họ thật dễ thương, ngọt ngào và cũng hồng hào như lứa tuổi của họ. Hãy cứ để cho vẻ đẹp ấy ôm lấy họ mãi. Bao trùm cả tuổi thơ và cả những con người đang trở thành người lớn. Và để cho ai đó nghĩ rằng: khi người ta lớn lên thì phải cất bỏ đi những cái đơn sơ, dễ thương của tuổi học trò thì sẽ có lúc họ phải giật mình và ước mong được như là một đứa nhỏ chạy rong tắm mưa, ước được trở về cái tuổi tin vào những câu chuyện cổ tích, nơi có cô tiên với những phép nhiệm mầu huyền bí…

Ánh lửa bập bùng cháy đỏ, đẹp như cái duyên của tuổi hồng thơ ngây…

 

 

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.