Sau 7 năm sống đời thực vật, ba ra đi trong 1 đêm mưa dầm rả rích. Cái lạnh của đêm mưa, của những đợt gió bấc ru ba vào giấc ngủ ngàn thu. Ba nằm đó, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt thanh thản. Ba đã bỏ mẹ và con lại trên đời. Mọi người an ủi mẹ: ”Âu đó cũng là một sự giải thoát“. Mẹ vẫn khóc, nơi khóe mắt sâu của mẹ vẫn tuôn ra những giọt mặn đắng, lăn dài trên gương mặt gầy gò, xanh xao và hốc hác. Đã 1 năm từ khi ba ra đi, những giọt nước mắt ấy trên gương mặt mẹ. Nỗi đau chẳng dể gì xóa nhòa
Ngoài kia mưa vẫn rơi
Sau 7 năm sống đời thực vật, ba ra đi trong 1 đêm mưa dầm rả rích. Cái lạnh của đêm mưa, của những đợt gió bấc ru ba vào giấc ngủ ngàn thu. Ba nằm đó, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt thanh thản. Ba đã bỏ mẹ và con lại trên đời. Mọi người an ủi mẹ: ”Âu đó cũng là một sự giải thoát “. Mẹ vẫn khóc, nơi khóe mắt sâu của mẹ vẫn tuôn ra những giọt mặn đắng, lăn dài trên gương mặt gầy gò, xanh xao và hốc hác. Đã 1 năm từ khi ba ra đi, những giọt nước mắt ấy trên gương mặt mẹ. Nỗi đau chẳng dể gì xóa nhòa .
Ba đi rồi, chỉ còn lại mẹ và con côi cút trong căn nhà tranh vách nứa xiêu vẹo và mục nát. Những đêm mưa dầm, mẹ nằm ôm con, che cho con khỏI bị những hạt nước li ti len qua mái tranh mục nát, giọt xuống chỗ nằm bàn tay mẹ ôm con, bàn tay chai lì vì nắng gió, xanh xao, gầy ốm vì lao động nhưng ấm áp lạ, hơi ấm lan ra từ cơ thể mẹ, từ trái tim ngườI mẹ. Gió bấc về, gió thổI qua từng tàu lá chuốI khô xào xạc sau hè gió len qua kẽ vách lùa vào những bữa cơm chiều đạm bạc của mẹ và con , lòng nghe lạnh giá. Mùa mưa lại về, mưa dầm dề từ sáng đến chiều, mưa rả rích đêm ngày. Mỗi khi nhìn mưa, con lạI thấy hốc mắt xanh xao của mẹ trào ra hai dòng chứa chan. Mẹ lại nhớ về ba, nhớ về cái đêm mưa rả rích ấy. Đôi mắt sâu, buồn thăm thẳm của mẹ lại nhìn ra xa, xa tận chân trời, xa đến bên kia thế giới. Con chạnh lòng lo sợ.
Nhận đựoc bức điện báo của bác hai:”mẹ bện nặng, đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh ,con đến gấp”,con thẫn thờ buông rơi tờ điện báo con nằm vạt ra giừơng và khóc.rồI chợt choàng tỉnh ,con lao ra đường đón xe đến bệnh viện
ngaòi trờI đang mưa từng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống má con ,hòa vào nước mắt con mặn chát và nóng hổI mưa vẫn rơi,bất giác con lo sợ .con sợ cơn mưa này sẽ như cơn mưa đêm ấy,tiếp tục cướp đi những ngườI thân yêu của con.nỗI sợ ấy làm con òa khóc nức nở nơi bến chờ xe buýt đông ngườI mưa vẩnhắt vào mạt con những giọt nước lanh giá.
Mắt bác hai đỏ hoe rơm rớm nứoc bác nói trong nghẹn ngào :”mẹ con đã đi rồI”con lặng ngừoi đi mẹ nằm trên giường gương mặt phúc hậu còn mỉm một nụ cười, mẹ đã về với ba.
Gió bấc tạc vào lòng con.tê tái và buốt giá .
Ngoài kia mưa vẫn rơi...