Hoài Niệm Về Biển
Gửi bởi:
Xuân Liên,
Ngày đăng:
04/04/2008,
Lần xem:
556,
Thảo luận:
1
lượt.
Hè năm nay ,tôi lại được về quê nội ở thành phố biển Vũng Tàu . Đã hai năm rồi, tôi mới về lại đây , nơi đã ghi dấu bao kỉ niệm thật trong sáng , hồn nhiên của tôi và Châu . Ngồi trên xe mà lòng tôi vừa bồn chồn , không yên , vừa vui mừng hạnh phúc . Tôi muốn xe chạy thật nhanh để sớm được nhìn thấy khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười tinh nghịch của Châu .
Hoài niệm về Biển
Hè năm nay ,tôi lại được về quê nội ở thành phố biển Vũng Tàu . Đã hai năm rồi, tôi mới về lại đây , nơi đã ghi dấu bao kỉ niệm thật trong sáng , hồn nhiên của tôi và Châu . Ngồi trên xe mà lòng tôi vừa bồn chồn , không yên , vừa vui mừng hạnh phúc . Tôi muốn xe chạy thật nhanh để sớm được nhìn thấy khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười tinh nghịch của Châu .
J K L
Hè năm ấy , tôi về chơi với ông bà nội .Nhà nội tôi nằm trong một khu phố nhỏ ven biển .
Buổi sáng , tôi dậy sớm và đạp xe ra bờ biển để đón làn gió biển nồng hơi muối và ngắm mặt trời mọc. Gió thổi vào , tôi ngước mặt lên chờ đợi . Rất nóng , có cái gì đó ran rát trên da tôi . Ông mặt trời từ từ nhô lên từ phía chân trời , to và đỏ rực cả khoảng biển trời , tròn trĩnh và hồng hào như lòng đỏ của trứng . Nắng lên , từng tia nắng ấm áp bao trùm , sưởi ấm cho vạn vật . Dưới những tia nắng mai , cát lại vàng giòn hơn , rừng dương ven biển lại xanh mướt hơn và làn nước biển lại trong hơn.
Chiều xuống , tôi đạp xe đến núi Tào Phùng . Đứng trên đỉnh đài Giê – su , tôi phóng tầm mắt ra xa , bao quát cả thành phố Vũng Tàu . Thành phố được bao phủ bởi màu xanh của biển , của trời và của cây . Đằng xa xa , những căn nhà nhỏ xinh xắn , chen giữa những hàng cây chạy dài ngút ngàn . Trên mặt biển xanh , từng đợt sóng đua nhau xô vào bờ , tung bọt trắng xóa . Một vài con hải âu bay qua , là là đôi cánh. Mặt trời lặn . Hoàng hôn dần buông . Một vài tia nắng yếu ớt cuối ngày còn vương lại trên mặt biển xanh . Ráng chiều đỏ ối cả chân trời . Khung cảnh thật bình yên . Gió . Gió thổi nhẹ qua . Gió mơn man đùa với tóc tôi . Rồi gió cuốn lấy chiếc nón rộng vành của tôi bay mất .
- Gió xạo quá . Đùa giỡn với tóc bạn rồi lại lấy mất nón của bạn luôn.
Tôi quay lại , hắn đang cười . Nụ cười tinh nghịch với một chiếc răng khểnh .
Nắng tắt hẳn , tôi và hắn ra về .
- Nè ! Bạn đừng có chạy theo mình nữa – tôi quay sang , tỏ vẻ khó chịu.
- Mình có theo bạn đâu . Mình về nhà đó chứ .
- Nhà bạn ở đâu ?
- Ở cuối con đường này.
- Vậy là nhà gần nhau hả . Nãy giờ cứ tưởng …
- Tưởng gì ? À ! Biết rồi tưởng …
Hắn quay qua và lại cười. Cái sự lấp lững sau từ tưởng làm chiếc răng khểnh của hắn hết duyên . Tôi chỉ muốn đập cho hắn một cái nhưng lần này thì chính cái đầu đinh rất ngộ đã cứu hắn.
- Bạn tên gì ? – Hắn nhướng mày hỏi tôi .
- Thúy .
- Thúy hả ? “Y” dài hay “I” ngắn ?
Giận . Tôi không thèm trả lời , ngước mặt nhìn lơ đãng ra phía bờ biển .
- Đừng giận mà ! Mình tên Châu . Làm quen nha .
Rồi hắn nhấn pê-đan dông thẳng về nhà mà chẳng cần biết tôi có đồng ý hay không .
Từ đó , tôi có thêm một người bạn để cùng đi ngắm mặt trời , tắm biển và hóng gió . Châu rành hết mọi ngỏ ngách nên ngày nào Châu cũng chở tôi thám hiểm khắp thành phố .
J K L
Chiều hôm trước ngày về , Châu chở tôi đến một rừng dương ven biển . Từng ngọn gió hào phóng từ biển khơi thổi vào lồng lồng , cả rừng dương reo lên xào xạc . Châu xòe ra trước mặt tôi một con ốc biển to bằng bàn tay , đẹp và rực rỡ sắc màu .
- Áp con ốc vào tai , Thúy sẻ nghe được tiếng vọng về của biển .
Tôi nhẹ nhàng áp con ốc vào tai , nhắm mắt lắng nghe .Vẫn chỉ là tiếng xào xạc của rừng dương , tiếng vi vu của gió len qua từng đám lá cây và tiếng rì rào của từng đợt sóng vỗ vào bờ cát hiền hòa . Tất cả chỉ là những âm thanh hiện tại , nhưng tôi vẫn tin sẻ nghe được tiếng vọng về của biển nếu áp con ốc vào tai .
- Có nghe thấy gì không ? - Châu hỏi .
- Có – tôi dịu dàng đáp .
Châu ngồi xuống bên cạnh tôi , lặng ngắm mặt biển . Từng đợt sóng trắng hiền hòa ôm lấy bờ cát vàng dịu dàng trong nắng chiều. Biển không còn ồn ào và mạnh mẽ nữa , biển hiền hòa hơn bao giờ hết .
Xế chiều , khi những đoàn thuyền đánh cá vừa cập bến . Tiếng ồn ào , huyên náo nơi bến đỗ xé tan không gian yên tĩnh của rừng dương .
- Mai Thúy về Sài Gòn hả ?
- Ừ !
- Thúy nhớ mang theo con ốc biển này về Sài Gòn nha .
Mắt Châu nhìn ra phía bờ biển , rối lại chùng xuống , đượm nét buồn khó tả .
- Khi nào nhớ Thúy , Châu sẻ leo len đài Giê-su và hét thật to “Châu nhớ Thúy” được không ? – Châu cười , chiếc răng khểnh nhe ra , dễ thương đến lạ .
Tôi về lại Sài Gòn , mang theo hơi thở của biển . “Áp con ốc vào tai , sẻ nghe được tiếng vọng về của biển” . Tôi nghe thấy tiếng sóng biển hiền hòa đang vỗ vào bờ cát , tiếng ngọn gió hào phóng thổi vào từ khơi xa , tiếng rừng dương nghiêng mình đón gió , reo lên xào xạc và cả tiếng Châu trầm ấm , thân thiện . Tất cả hợp thành cái cồn cào , da diết của nỗi nhớ biển , nhớ một người .
J K L
Năm tháng trôi qua , tôi trở về lại Vũng Tàu . Nhưng tôi không còn được gặp lại Châu nữa, gia đình Châu đã chuyển đi nơi khác . Nỗi nhớ Châu , cộng với hoài niệm về miền quá khứ khiến tôi bật khóc trên đỉnh đài Giê-su đông người . Bên tai tôi , văng vẳng giọng Châu trầm ấm : “Áp con ốc vào tai , sẻ nghe được tiếng vọng về của biển” . Châu đã xa tôi thật rồi , còn chăng chỉ là kỉ niệm về một nụ cười có chiếc răng khểnh . Gió vẫn vờn nhẹ trên mái tóc tôi .