Mỗi lần rảnh rỗi tôi lại hồi tưởng về những năm xưa. Tuổi thơ tuy cơ cực, nhưng nó lại in đậm bảo kỷ niệm thật khó quên. Thực ra gia đình nào lúc bấy giờ cũng chật vật. Giáng Sinh về đem lại bình an. Người người bỗng nô nức hơn, đường xá bỗng rộn ràng hẳn lên. Đó đây thỉnh thoảng lại vang lên vài giai điệu Giáng Sinh từ những cuộn băng cũ. Và tôi bỗng thấy tâm hồn mình lâng lâng sao ấy.
Mỗi lần rảnh rỗi tôi lại hồi tưởng về những năm xưa. Tuổi thơ tuy cơ cực, nhưng nó lại in đậm bảo kỷ niệm thật khó quên. Thực ra gia đình nào lúc bấy giờ cũng chật vật. Giáng Sinh về đem lại bình an. Người người bỗng nô nức hơn, đường xá bỗng rộn ràng hẳn lên. Đó đây thỉnh thoảng lại vang lên vài giai điệu Giáng Sinh từ những cuộn băng cũ. Và tôi bỗng thấy tâm hồn mình lâng lâng sao ấy.
Năm ấy tôi vừa tròn 10 tuổi. Niềm ao ước duy nhất bấy giờ là có được một bộ tượng để làm một hang đá. Nhà tôi đã có một hòn non bộ khá đẹp với cái hang xây hồi mới vào Nam trên một hồ cá kiểng. Chỉ còn thiếu bộ tượng và mấy cái đèn. Số tiền trong con heo đất mà mấy anh em dành dụm cũng chỉ đủ để mua 5 cái bóng đèn. Tính tới tính lui, cuối cùng tôi và thằng em được giao trọng trách đi đào đất sét để nặn tượng, bà chị và nhỏ em làm rơm, làm sao chổi và viết khẩu hiệu "Vinh Danh Thiên Chúa Trên Trời. Bình An Dưới Thế Cho Người Thiện Tâm", còn ông anh lớn đi mua bóng đèn và bắc điện. Trong mấy việc kể trên, khâu nặn tượng là phức tạp nhất, nhất là khi phải nặn bằng đất sét. Hì hục cả hai ngày, cuối cùng tôi và thằng em cũng làm xong. Bộ tượng trông vừa thô vừa xấu và hoàn toàn chẳng đúng tỉ lệ chút nào. Chúa Hài Đồng to hơn Đức Mẹ và thánh Giu se. Chiên bò thì nhỏ tẹo. Nhưng dù sao cũng do chính bàn tay anh em tôi làm ra nên bọn tôi vẫn thấy nó tuyệt vời sao ấy. Nhìn bộ tượng ông anh tôi phán liền "Chúa mà nhìn thấy bộ tượng này thì sẽ phạt hai đứa bay". Thú thật lúc bấy giờ tôi cũng hơi lo bị Chúa phạt vì tội sỉ nhục. Chúa đẹp đẽ cao quí thế kia chớ đâu có đỏ lòm màu đất sét, mà mặt mũi lại sần xùi. Nhưng cố gắng lắm rồi cũng chỉ được thế. Và thế là Giáng Sinh năm ấy, anh em tôi có được một hang đá giống bao người.
Giáng Sinh gần kề và bọn tôi càng nao nức. Số là mẹ tôi chỉ cho bật đèn vào ngày 24 và 25 mà thôi vì sợ tốn điện. Đôi lúc mẹ vắng nhà, mấy anh em bật lên vài phút để ngắm, xong lại tắt đi ngay. Ngày ngày đi học về, mấy anh em lại quấn quít bên hang đá sửa chỗ này, chữa chỗ kia. Rồi lại quỳ xuống cầu nguyện cho qua cơn túng thiếu. Nói đến cầu nguyện lúc bấy giờ chủ yếu là xin cho con được cái này cái nọ hơn là tạ ơn vì những ơn lành bề trên đã ban cho
Bây giờ ngồi hồi tưởng, tôi lại thấy cái hang đá thô sơ năm xưa thiệt ấm cúng và có lẽ Chúa sẽ không trách bọn tôi đã nặn Ngài thật xấu xí, nhưng lại rất vui vì có anh em bọn tôi thăm viếng hàng giờ. Hang đá mà anh em bọn tôi làm bên này với muôn ngàn ánh đèn chớp tắt, nhưng lạnh lẽo hơn nhiều. Phải chăng càng đầy đủ tiện nghi, con người ta càng xa lánh Chúa và chỉ chạy đến cầu khẩn Ngài những khi hoạn nạn. Nhớ năm xưa đi lễ mỗi ngày và đọc năm chục kinh mỗi tối. Giờ thì vẫn đọc kinh mỗi tối, nhưng chỉ ba kinh mà thôi và lễ thì mỗi............. Chủ Nhật mà thôi. Thậm chí con bị bệnh cũng bỏ lễ. Nhớ năm xưa không dám thả tư tưởng mộng mơ, vậy mà giờ này sau khi đã có vợ con, vẫn còn mơ thấy ôm Nô, ôm Tỵ và đôi lúc ôm năm bảy cô một lúc. Thiệt là.... sao tôi thấy mình ngày càng hư đốn.