Tình Bạn Trong Đời Tu ?
Gửi bởi: , Ngày đăng: 11/11/2008, Lần xem: 725, Thảo luận: 2 lượt.
Tình bạn trong đời tu cao đẹp vậy đó: họ có tình người, tình đồng Đạo, và tình đồng chí. Ba chân kiềng này sẽ giúp họ kiên vững trong cuộc sống. Dẫu có nhiều lúc xích mích và dỗi hờn, nhưng tất cả chỉ để nghĩ lại và yêu mến nhau hơn mà thôi.

Tình Bạn Trong Đời Tu ?

Các tu sĩ sống với nhau như thế nào nhỉ? Những điều ai cũng biết đó là các tu sĩ xưng tội nhiều lần hơn, và dĩ nhiên có tội buồn giận anh em; các tông đồ của Chúa không phải lúc nào cũng yêu thương nhau. Chẳng biết các ông sống với nhau thế nào mà Chúa Giê-su truyền cho các ông một điều răn mới: “Anh em hãy yêu thương nhau!”. Chẳng biết các ông không ưa nhau tới mức nào mà một ngày Chúa yêu cầu các ông tha cho nhau bảy mươi lần bảy. Các tông đồ có Chúa ở cùng còn vậy, các tu sĩ ngày nay như thế nào chắc cũng không khó để hình dung. Nếu ai vẫn còn cảm thấy khó để hình dung, thì hãy xem đôi vợ chồng yêu nhau đến mức nào, thế mà vẫn có vô vàn trường hợp “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”! Ở đây là những người nam (hay nữ) sống chung trong một cộng đoàn, những người xa lạ và chẳng có nét quyến rũ tự nhiên nào, thì tính phức tạp ra sao cũng dễ hiểu.

Sự thật trên quá rõ đến độ không cần bàn thêm. Ở đây mình muốn chia sẻ một vài suy tư và cảm nghiệm để gợi lên và nuôi dưỡng tình bạn trong đời tu. Để hiểu được tình bạn trong đời tu, cần đi qua từng cung bậc tình cảm trong cuộc sống.

Trước hết là tình con người. Con người sống với nhau có cái tình. Trái tim con người gần nhau lắm. Những gì chia sẻ từ trái tim, thường là người khác cảm nhận được. Con người cần nhau lắm. Tôi đi về đâu giữa vũ trụ bao la này? Tôi lạ lẫm với vũ trụ, với sự vật, và với chính tôi, tôi làm gì đây? Cám ơn cuộc sống đã cho tôi có những con người. Họ sống và tôi cũng sống. Có thể suy nghĩ và lựa chọn khác nhau, nhưng giống nhau một điểm là cùng “tìm một con đường, tìm một lối đi”. Những băn khoăn và trăn trở có thể chia sẻ cho nhau. Đường đời mịt mờ hơn ta tưởng. Có niềm tin, niềm tin sẽ cho một lối đi, thế nhưng niềm tin của ai cũng thường rất mong manh! Thế nên ở tầng sâu thẳm nhất con người có chung thân phận và cảnh ngộ: tìm cội nguồn, lối đi và đích đến cho mình. Sống ở tầng sâu này, con người gần và cần nhau lắm! Cho dù ai có chọn điều gì mình cũng mong cho họ đạt đích, vì tin rằng họ chỉ có một cuộc sống và chẳng ai lại cố tình mang cuộc sống mình ra để đùa giỡn. Sống ở tầng sâu này, con người dễ yêu thương nhau lắm, gặp ai cũng như muốn hỏi: bạn đã tìm lối đi cho bạn chưa, bạn có hạnh phúc với lối đi đó không? Không những thế, ai cũng biết không gian thì vô cùng, thời gian thì vô tận, giữa sự mênh mông đó mình được gặp gỡ ai không là điều kỳ diệu sao? Rồi ngồi trao đổi một điều gì đó không là kỳ diệu sao: tôi nói với bạn trong một khoảnh khắc của sự vô tận!

 

Thứ đến là tình bạn đối với những ai cùng chọn một con đường, ở đây chỉ xin nói tới những ai cùng theo đạo Công giáo. Giữa sự mênh mông và mù mịt như vậy, tôi chọn lối đi này, và kìa cũng có một ai đó với tất cả sự nghiêm túc của mình cũng chọn lối đi này. Đây không là niềm vui lớn sao? Thực ra lối đi nào cũng khó, nhưng có bạn cùng đi đấy là niềm vui lớn. Mặc dù một mình tôi, tôi vẫn đi và cố gắng đi tới cùng. Nhưng quả là vui khi mình chung đường, chung niềm hi vọng, cùng đi thành một đoàn (giáo hội). Trong đoàn đi đó, một người được nâng đỡ về nhiều mặt. Để biết niềm vui và sự gần gũi đến mức nào, cứ thử hình dung, giữa cuộc sống ngày nay, có những con người tin Chúa, tin có Thiên Đàng, tin có cuộc sống mai sau, một cuộc sống sum họp với Chúa và với mọi người, và người ấy thực hiện niềm tin đó trong từng chọn lựa nho nhỏ trong cuộc sống. Họ gần nhau lắm!

Cuối cùng là tu sĩ, những người hiến thân trọn vẹn cho ước mơ tiến về Quê Trời đó. Họ sống với ước mơ chia sẻ sứ mạng Chúa Kitô, đó là thăng tiến niềm tin, củng cố niềm hi vọng cho toàn thể dân Chúa trong hành trình tiến về Quê Trời. Họ “đầu tư” toàn bộ con người của họ cho sứ mạng.

Tình bạn của họ cao quý và sâu đậm ở chỗ: họ cũng là con người như bao người, cuộc đời vẫn mờ mịt đối với họ, họ cũng hoang mang, nghi ngại, rụt rè, sợ hãi, phân vân, nuối tiếc và bao yếu đuối khác, thế mà họ ôm ấp một ước mơ lớn lao. Họ cùng nhau chăm lo cho Giáo hội, phục vụ con người. Họ hiểu nhau sâu xa. Nhìn thấy nhau phấn đấu vượt lên sự tầm thường để yêu mến và phục vụ mà lòng trào dâng tình thương mến. Nhìn thấy anh em xả thân trong từng chiến tuyến mà lòng chẳng thể yên, cứ muốn cùng anh em xông pha. Thương nhau, vì thân phận giới hạn và mỏng manh mà lại ôm ấp sứ mạng quá cao cả. Một phần nào giống Chúa Giê-su, thân phận con người sánh sao với cuộc khổ nạn và sức nặng thập giá?

Tình bạn trong đời tu cao đẹp vậy đó: họ có tình người, tình đồng Đạo, và tình đồng chí. Ba chân kiềng này sẽ giúp họ kiên vững trong cuộc sống. Dẫu có nhiều lúc xích mích và dỗi hờn, nhưng tất cả chỉ để nghĩ lại và yêu mến nhau hơn mà thôi. Như thế, người tu sĩ hiện diện giữa thế giới với ba mối tình: với con người nói chung, họ sống tình người, với người cung niềm tin, họ sống tình người và tình đồng đạo, và duy chỉ tu sĩ với nhau họ sống trọn cả ba mối tình!

 

 

 

 

 

     
  1. 07:49:07 - 12/11/2008
    balmy
    "có nhiều lúc xích mích và dỗi hờn, nhưng tất cả chỉ để nghĩ lại và yêu mến nhau hơn mà thôi". Hy vọng điều này là thật, thật đối với cả hai người bạn của rongsua: hai người bạn, hai người anh, hai người không biết nên gọi là gì nữa,ngắn gọn là hai người mến yêu của rongsua . Mong khỏang cách đừng kéo rộng ra thêm. Nếu không, hẳn sẽ có một người buồn nhiều lắm...
    rongsua thích bài viết này. Cảm ơn Sankara nhé!
    Mà hỏi nè ...Sankara là ai vậy cà?
  2. 17:37:58 - 12/11/2008
    giaan
    Chia sẻ cùng ước mơ,
    người ta gọi nhau là bạn hữu.
    Tình bạn ấy đâu thể rạn vỡ
    chỉ vì những xích mích dỗi hờn.
    Bởi chính sự thẳm sâu của ước mơ
    sẽ nối kết tình bạn bền chặt.

    Vươn đến ước mơ,
    người nào cũng trong tư thế với.
    Người ta đâu thể mạnh bước
    khi bạn mình bỗng nhiên chùng chân.
    Người ta đâu thể ngủ yên
    khi bạn mình còn hoài thao thức.
    Người ta không thể lao về phía trước
    khi bạn mình còn ngoái lại đằng sau
    bởi đời họ cần có nhau.

    Đổ vỡ của người này là nỗi đau của người kia
    Thất bại của người này khiến người kia ngần ngại.
    Đi trọn ước mơ của mình
    là cách tốt nhất để tình bạn được gìn giữ.

    Khác với những người khác
    hẹn gặp dấu yêu đời mình ở cuối con đường.
    Bạn hữu là những người
    cùng nhau bước về điểm hẹn.

    Cách xa ngàn dặm
    chỉ cần đọc cái nick cũng nhận ra bạn mình mà.
    Thế nhé Sankara!

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.