Một ngày cuối năm 1965,trên một chuyến bay từ Ý về Hoa Kỳ mang theo một số giám mục Mỹ mới đi dự Công Đồng Vatican II về,có một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp,tận tình và nhã nhặn phuc vụ hành khách.
Thế nhưng đặc biệt trong cả chuyến bay, cô vẫn cảm thấy bực bội trong lòng và mất cả tự nhiên trước đôi mắt cứ nhìn chăm chú mãi vào khuôn mặt và vóc dáng của cô mỗi khi thấy cô xuất hiện. Lại càng đáng bất bình hơn nữa khi cô tìm cách kín đáo hỏi thăm một hành khách ngồi gần đó, thì hoá ra đó lại là đôi mắt của một vị giáo sĩ , Đức Cha Fulton sheen, vị giám mục tông đồ lừng danh nước Mỹ. Khi phi cơ hạ cánh, đợi các hành khách xuống hết, Đức Cha mới tiến đến trước mặt cô gái,ngỏ ý một cách đứng đắn trang trọng nhưng cũng không kém phần trìu mến dịu dàng:"Hỡi cô bé,cô xinh lắm!Cô hãy cảm tạ Thiên Chúa thật nhiều,vì Người đã ban tặng cho cô một sắc đẹp tuyệt vời..." Thế rồi chỉ vài ngày sau,có tiếng gõ cửa văn phòng làm việc của Đức Cha Fulton sheen ở Tào Tổng Giám Mục New York.Cô tiếp viên hàng không hôm nọ vào đề ngay khi vừa ngồi xuống ghế:"Thưa Đức Cha,câu nói của Đức Cha đã làm cho con phải băn khoăn suy nghĩ mãi.Vậy thưa Cha ,con biết phải cảm tạ Thiên Chúa như thế nào cho xứng đáng với những gì Ngài đã ban cho con " Đức cha điềm đạm đặt lại cho cô một câu hỏi thay vì trả lời " thế con có bao giờ nghe nói đến một trại phong mang tên Di linh ở Việt nam chứ " cô gái ngước đôi mắt xanh như dò hỏi : "Thưa đức cha có lần con đã đọc trên báo và cũng đã được nghe ai đó kể về trại Di linh " Đức cha dõi nhìn xa xăm qua khuôn cửa sổ : "có thể hiểu theo một cách nào đó thi Thiên Chúa đã dành tất cả những nét đẹp của những người cùi ở Di linh mà ban riêng cho con .Nếu con muốn thành tâm cảm tạ Thiên Chúa ,con hãy xin sang Vịêt nam và tìm cách an ủi họ bằng đời sống phục vụ ...."Chỉ chừng đấy thôi cô chiêu đãi viên hàng không sau đó đã trút bỏ tất cả tương lai để tự nguyện khoác áo nữ tu .Sau một thời gian tập tu và học hỏi ,chị đã xin nhà dòng cho được Việt nam phục vụ ngay giữa những con người bất hạnh ở Di linh.(bạn bạn trẻ thân mến ,qua câu chuyện này chúng ta hãy cảm nghiệm trong bản thán mình và đời sống của các bạn ,với biết bao con người bệnh tật,nghèo đói ,hoàn cảnh khó khăn.... đang phải vất vả kiềm ăn qua ngày trên đường phố ,những góc chợ hoặc bến xe gầm cầu.......thì nói một cách nào đó Thiên Chúa đã bớt một phần của họ mà trao tặng cho bạn để bạn có điều kiện học hành để sau này có được một cuộc sống dễ chịu hơn bao con ngươi bất hạnh kia.Vậy hãy biết cảm tạ Chúa..... luôn trong cuộc sống của bạn và cho hết cả cuộc đời.... )