Tri túc, bình tâm ôi chính đạo,
Biết đủ, biết dừng nẻo an vui.
Đầu năm đôi dòng ngây vụn ấy,
Gửi bạn, gửi người, gửi nhân sinh.
LẶNG
Không nói, không nghe, không trông thấy,
Chẳng buồn, chẳng giận, chẳng tương tư.
Bình tâm, sống vui và vui sống,
Tri túc, biết mình lại biết ta.
Yêu tất cả, nhưng không tìm giữ lại,
Sống tự do, hiên ngang giữa đất trời.
Tình yêu ấy khéo chỉ là mộng tưởng,
Nếu người yêu đắm đuối mãi đam mê.
Bước một bước thấy lòng thôi xao động,
Vẫn bình tâm cho dẫu có ê chề.
Bước hai bước, nhìn cảnh đời chân thật,
Chẳng ngạc nhiên, chấp nhận kiếp nhân sinh.
Bước ba bước, huyền siêu và ơn huệ,
Hướng lên cao, chiêm ngắm với nguyện cầu.
Bước thứ bốn, thõng tay đi vào chợ,
Sống điềm nhiên, bởi đã biết Thiên đường.
Đời vẫn đẹp cho đi và nhận lãnh,
Có quân bình, có chia sẻ, có hy sinh.
Tri túc, bình tâm ôi chính đạo,
Biết đủ, biết dừng nẻo an vui.
Đầu năm đôi dòng ngây vụn ấy,
Gửi bạn, gửi người, gửi nhân sinh.
Thinh Nguyen 15/2/10