Tự Thú Ca
Gửi bởi: , Ngày đăng: 22/03/2010, Lần xem: 349, Thảo luận: 0 lượt.
Nối lửu cho đời - Lm. Lê Quang Uy, DCCT

 

Đời vốn lạt mà con chưa đủ mặn,

Nửa kiếp người, nồng độ muốn chưa tan,

Khi dửng dưng là quên lòng trắc ẩn,

Lúc nghĩ suy còn nặng chất tham sân.

 

Trước bất công đôi khi lòng ghẻ lạnh,

Còn chai lì bởi chưa đủ dậy men,

Bột sẵn đó, không làm sao nên bánh,

Mãi bỏ hình, ham bắt bóng đua chen.

 

Con vẫn đi mà tưởng chừng chưa đến,’

Gã lữ hành xuôi đường tới Em mau,

Giữa trời quang, mắt hồn chưa chịu sáng,

Quên giá đèn phải biết đặt trên cao.

 

Làm hạt giống mà con chưa biết chết,

Phải vữa tan để mầm sống vươn cao,

Nằm trong đất, mà như trên đá cát,

Rất mọn hèn, mà cứ ngỡ thanh tao !

 

Con lỡ quên: sống không chỉ nhờ cơm cháo,

Nhờ chức quyền, nhờ danh lợi trần gian.

Biết bao người chẳng no cơm, ấm áo,

Vẫn tồn sinh dưới ánh sáng chứa chan.

 

“Lời tự thú” mong thay lời chuyện vãn,

Như hát ca là cầu nguyện nhiều lần,

Còn quên sót, nghĩa là chưa thỏa mãn,

Khúc tự tình trìu trĩu nỗi ăn năn…

 

 

 

 

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.