Tiếng Đóng Cửa Hiếu Thuận
Gửi bởi: , Ngày đăng: 04/06/2009, Lần xem: 206, Thảo luận: 0 lượt.
Mấy ngày sau đó, tiếng đóng cửa cứ đúng giờ là vang lên, tôi chịu không nổi nữa định lên lầu nhắc nhở. Ông nhà tôi khuyên: “Chúng ta mới dọn tới, bà đường đột lên nhắc người ta như vậy sẽ làm tổn thương hòa khí”. Tôi nghĩ một hồi rồi hỏi ý ông nhà: “Hay là chúng ta đi tìm bà quản lý, nhờ bà nói giúp?”. Ông đồng ý.

Dọn vào nhà mới không bao lâu, sáng sớm mỗi ngày, tôi đều nghe tiếng đóng cửa thật lớn ở lầu trên. Tiếp sau đó là một loạt tiếng bước chân thình thịch.


Mấy ngày sau đó, tiếng đóng cửa cứ đúng giờ là vang lên, tôi chịu không nổi nữa định lên lầu nhắc nhở. Ông nhà tôi khuyên: “Chúng ta mới dọn tới, bà đường đột lên nhắc người ta như vậy sẽ làm tổn thương hòa khí”. Tôi nghĩ một hồi rồi hỏi ý ông nhà: “Hay là chúng ta đi tìm bà quản lý, nhờ bà nói giúp?”. Ông đồng ý.


Sau khi nghe lời than phiền của chúng tôi, bà quản lý khuyên: “Ông bà ráng chịu một chút đi, gia đình đó thật bất hạnh, nửa năm trước, bố thằng bé bị tai nạn, mẹ nó lại bị ung thư. Tôi đoán người đóng cửa chắc là thằng bé nhà đó, nghĩ cũng thật đáng thương, thôi mọi người thông cảm bỏ qua đi.”
Thật vậy, đúng là một cậu bé khoảng mười sáu mười bảy tuổi rất dễ thương. Tôi nghĩ, thôi thì ráng chịu vậy.


Mấy ngày sau đó, tiếng đóng cửa vẫn to như cũ, tôi buộc phải lên gõ cửa nhắc nhở. Người mở cửa là cậu bé, thấy tôi, cậu hoảng sợ, miệng không ngớt lời xin lỗi: “Thưa dì, cháu…cháu xin lỗi, lần sau cháu nhất định sẽ cẩn thận…”


Nhưng tối ngày hôm sau, tiếng đóng cửa kia lại vang lên. Tôi định lên nhắc tiếp thì ông nhà khuyên: “Ráng chịu một chút đi, có lẽ cháu nó quen rồi, từ từ rồi sẽ bỏ thôi.”


Mấy ngày sau, đúng như ông nhà nói, tiếng đóng cửa đó không còn nữa. Tôi nằm lăn ra giường, nín thở, bên tai nghe loáng thoáng tiếng bước chân trên lầu cũng không như trước nữa, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, nghe như rất cẩn thận. “Ông à, ông nói linh thật đấy!”, tôi vừa nói xong thì thấy mắt ông nhà đã ngấn lệ.


Ông nghẹn ngào nói: “Mẹ cháu nó trên đó mất rồi, mấy ngày nay, thằng bé ban ngày đi học, tối về đi làm công cho một nhà hàng. Nó muốn kiếm tiền chữa khỏi bệnh cho mẹ, nhưng bà đã đi rồi…”


Lại một buổi tối, tôi gặp thằng bé ở ngay cầu thang. Nó buồn bã bước tới tôi: “Thưa dì, chắc dì lại mất ngủ nữa rồi. Mấy ngày trước, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của dì, cháu thành thật xin lỗi.”. Ngừng một lát, nó lại run run nói: “Thật ra, tiếng đóng cửa đó là cháu cố ý làm. Mẹ cháu sắp không ổn, nói không được, thính giác cũng ngày một yếu đi, cháu đóng cửa mạnh là để mẹ nghe biết cháu đã về mà yên tâm nhắm mắt ngủ. Sau này sẽ không còn nữa rồi…”

Thằng bé còn nói gì nữa đó nhưng tôi không còn nghe được nữa, khóe mắt tôi đã đẫm lệ tuôn trào

 

 Trần Tâm ( sưu tầm từInternet)

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.