Trời ngã nghiêng theo thời gian lận đận,
Vừa giật mình mới biết đã mùa đông...
SẦU ĐÔNG
Chiều xuống phố nghe bàn tay lành lạnh
Cơn gió vô tình cắt nhẹ thịt da
Ngõ phố buồn cũng vắng bóng ai qua
Nặng trĩu lòng cung đàn sầu tím ngắt.
Cánh dã quỳ đứng run run đôi mắt
Bóng hoàng hôn vương trên má hồng đào
Giờ lạnh lùng buột thắt những xanh xao
Bước chân buông hững hờ nơi xa vắng.
Chiều xuống phố thấy bao người vội vã
Giữa lòng đời bao vất vả tha phương
Vẫn có người còn ung dung chầm chậm
Thả bước rong rêu đếm dấu tình sầu.
Trời ngã nghiêng theo thời gian lận đận
Vừa giật mình mới biết đã mùa đông
Có còn chăng những mùa yêu dấu trước
Để bây giờ in vết xước sầu không.
[Sưu tầm]
Nguồn: Sưu tầm